Trang Blog cá nhân gồm những bài hát tự diễn cùng những kỷ niệm đời thường đã và đang trải qua......
Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011
Gặp lại "Tây sơn "....
Vậy là mấy cô nàng Tây sơn lại gặp nhau trong SG rồi đó….Nhìn bà xã rộn ràng cùng bạn bè xưa mình cũng cảm thấy vui lây với cái niềm vui gặp lại bạn của cô ấy… … tưởng tượng cái nét hồn nhiên của những cô nàng này cách đây 36 năm mình chợt mĩm cười…Giờ đây, họ dường như trẻ lại thật nhiều …nói cười hỉ hả tự nhiên…cái cảm giác e dè như tan biến tự bao giờ…...ta ta…mi mi thật là chân tình … 36 năm …trong mỗi con người ấy có ai mà không trãi qua những bể dâu của cuộc đời ….Gặp lại nhau mỗi người một hoàn cảnh nhưng dường như điều đó không quan trọng trong lúc này phải không các bạn? …Cái chính là tình cảm bạn bè vẫn như xưa và mình nghĩ rằng sẽ ngày càng đậm đà hơn đấy! … Ghi lại những khoảnh khắc này và đùa vui nghich ngợm cùng với các bạn như thể mình là bạn bè của nhau tự thuở nào vậy …Thật là vui các bạn nhỉ…!:D
Thứ Hai, 30 tháng 5, 2011
Hội ngộ........
Và đây nữa....
Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011
Thầy ...ơi...!!!
Kính thầy…
Sau ba mươi sáu năm…. con về thăm thì thầy đã không còn nữa rồi !!
Và cũng từng ấy năm …con mãi luôn nhớ về Thầy Cô về Bạn bè ,về ngôi trường Tây Sơn thân yêu cùng những kỷ niệm thuở học trò thật hồn nhiên vụng dại….
Thầy ơi!...Riêng với Thầy …con bé Xuân ngày ấy có lẽ được thầy quan tâm nhiều nhất (và con cứ luôn nghĩ vậy từ ấy đến giờ thầy ạ!) Từ lớp 6 đến lớp 9 tiết học nhạc của thầy bấy giờ thật ngắn ngủi nhưng với con thú vị vô cùng cứ trông cho thời gian trôi thật chậm …thật chậm…Mỗi lần vào tiết học thầy đều bảo con lên hát một bài để tạo không khí âm nhạc …..Nhớ có lần sinh hoạt giao lưu với các anh chị lớp trên, hát hò thật là vui, riêng khối lớp 9 chẳng ai dám lên …Thầy bảo con xung phong lên hát, con nhớ hình như là bài “Nhớ nhau hoài” một cách thật tự tin……..Sau đó anh khối trưởng Văn nghệ nói với thầy cho con hát trong đợt cắm trại sắp tới cùng với các trường khác ở trường trung học kỷ thuật QN mà chỉ dành cho khối 10 trở lên….
Thế là thầy về tập cho con bài hát “Hai mùa mưa” suốt cả tuần …Thầy chở con đền rồi chở con về …. Sau khi tập ,Thầy đã gợi ý với ba con để cho con đi theo nghề hát , nhưng ba con nói: nghề bạc lắm Thầy ơi !..“xướng ca vô loài” sợ cháu nó khổ….Hai thầy trò nhìn nhau cùng hiểu rằng khó mà thực hiện…..Và con cũng chợt nhìn thấy thoáng buồn trên đôi mắt của thầy….. ….Thế mà thật tiếc Thầy nhỉ ! Đến ngày ấy thì tiết mục của thầy trò mình không được diễn vì quá nhiều và cũng ưu tiên cho lớp lớn hơn…! Thầy an ủi con : thôi chờ lần khác con à ! …Thầy ơi…! Mà có lần nào khác nữa đâu !!!..... Biến cố xảy ra…Gia đình con xa QN từ đó …36 năm sau con quay về để hát cho thầy nghe bài hát “Hai mùa mưa “ thuở nào …Thầy ơi!....bây giờ con hát với cả tấm lòng kính yêu thương nhớ Thầy ….nơi thinh không xa xăm nào đó mong Thầy hiểu cho đứa học trò nhỏ bé ngàynào… mãi luôn mang trong lòng bài hát ấy….
Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011
Thứ Ba, 3 tháng 5, 2011
"Hành trình tìm quá khứ".....
Thứ Tư, 27 tháng 4, 2011
Cảm xúc...." tiếng hát mãi xanh"......
Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2011
Người chuyên trị viêm xoang, tiểu đường bằng thuốc Nam
|