Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

Gặp lại "Tây sơn "....

.............
Vậy là mấy cô nàng Tây sơn lại gặp nhau trong SG rồi đó….Nhìn bà xã rộn ràng cùng bạn bè xưa mình cũng cảm thấy vui lây với cái niềm vui gặp lại bạn của cô ấy… … tưởng tượng cái nét hồn nhiên của những cô nàng này cách đây 36 năm mình chợt mĩm cười…Giờ đây, họ dường như trẻ lại thật nhiều …nói cười hỉ hả tự nhiên…cái cảm giác e dè như tan biến tự bao giờ…...ta ta…mi mi thật là chân tình … 36 năm …trong mỗi con người ấy có ai mà không trãi qua những bể dâu của cuộc đời ….Gặp lại nhau mỗi người một hoàn cảnh nhưng dường như điều đó không quan trọng trong lúc này phải không các bạn? …Cái chính là tình cảm bạn bè vẫn như xưa và mình nghĩ rằng sẽ ngày càng đậm đà hơn đấy! … Ghi lại những khoảnh khắc này và đùa vui nghich ngợm cùng với các bạn như thể mình là bạn bè của nhau tự thuở nào vậy …Thật là vui các bạn nhỉ…!:D

Thứ Hai, 30 tháng 5, 2011

Hội ngộ........

Mình dự đoán phần nào đúng!....Về đám cưới con của Kim Lan lần này đã gặp lại các anh chị và các bạn trong đội văn nghệ mà đã hơn 30 năm rồi chưa một lần hội ngộ....!!! Nghĩ cũng lạ đời !...Chẳng xa xôi gì... thậm chí "với tay " là" đụng" mà mãi đến hôm nay "nhờ" đám cưới này anh em mới gặp nhau được non một nữa đội văn nghệ của Tân Minh ngày nào!!!....Không hiểu anh em thì sao chứ mình cảm thấy như hôm qua vậy !...Vẫn những khuôn mặt khả ái "đáng yêu" ấy tuy thời gian có làm phai mờ đi đôi chút "sắc sảo" của những "diễn viên" tuyệt vời xã Tân Minh Huyện Hàm Tân Tỉnh Thuận Hải thời bấy giờ...đã từng "làm mưa làm gió" từ Xã đến Huyện rồi ra cả Tỉnh nữa... Chẳng khác nào một đoàn văn công thứ thiệt với đầy đủ các tiết mục :Ca Múa Nhạc Kịch bởi những "tài danh tứ xứ "hội tụ về Tân minh biêu diễn!!! ...Nghĩ về những ngày ấy mình cũng đôi chút chút tự hào vì tất cả anh em đều cống hiến hết mình chẳng có "quyền lợi" gì cả ngoài những tờ giấy khen !!Chưa nói là đôi lúc phải "len lén" xúc gạo nhà đem theo !!!....Mới ngày nào ...bây giờ một số đã là ông là bà rồi ! Nhưng kỷ niệm xưa chắc rằng chẳng ai quên , một thời đáng nhớ mà phải không ? Mình ước mong sẽ gặp lại thường xuyên và đầy đủ hơn ..."Sang" hơn nữa là làm một đêm Văn nghệ kỷ niệm để phục vụ bà con Tân minh một lần nữa xem sao :D ....
Sau đây là những clip "nóng hổi" mình làm cả đêm cho kịp ra lò đê....;D


Và đây nữa....

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

Thầy ...ơi...!!!

Kính thầy…

Sau ba mươi sáu năm…. con về thăm thì thầy đã không còn nữa rồi !!

Và cũng từng ấy năm …con mãi luôn nhớ về Thầy Cô về Bạn bè ,về ngôi trường Tây Sơn thân yêu cùng những kỷ niệm thuở học trò thật hồn nhiên vụng dại….

Thầy ơi!...Riêng với Thầy …con bé Xuân ngày ấy có lẽ được thầy quan tâm nhiều nhất (và con cứ luôn nghĩ vậy từ ấy đến giờ thầy ạ!) Từ lớp 6 đến lớp 9 tiết học nhạc của thầy bấy giờ thật ngắn ngủi nhưng với con thú vị vô cùng cứ trông cho thời gian trôi thật chậm …thật chậm…Mỗi lần vào tiết học thầy đều bảo con lên hát một bài để tạo không khí âm nhạc …..Nhớ có lần sinh hoạt giao lưu với các anh chị lớp trên, hát hò thật là vui, riêng khối lớp 9 chẳng ai dám lên …Thầy bảo con xung phong lên hát, con nhớ hình như là bài “Nhớ nhau hoài” một cách thật tự tin……..Sau đó anh khối trưởng Văn nghệ nói với thầy cho con hát trong đợt cắm trại sắp tới cùng với các trường khác ở trường trung học kỷ thuật QN mà chỉ dành cho khối 10 trở lên….

Thế là thầy về tập cho con bài hát “Hai mùa mưa” suốt cả tuần …Thầy chở con đền rồi chở con về …. Sau khi tập ,Thầy đã gợi ý với ba con để cho con đi theo nghề hát , nhưng ba con nói: nghề bạc lắm Thầy ơi !..“xướng ca vô loài” sợ cháu nó khổ….Hai thầy trò nhìn nhau cùng hiểu rằng khó mà thực hiện…..Và con cũng chợt nhìn thấy thoáng buồn trên đôi mắt của thầy….. ….Thế mà thật tiếc Thầy nhỉ ! Đến ngày ấy thì tiết mục của thầy trò mình không được diễn vì quá nhiều và cũng ưu tiên cho lớp lớn hơn…! Thầy an ủi con : thôi chờ lần khác con à ! …Thầy ơi…! Mà có lần nào khác nữa đâu !!!..... Biến cố xảy ra…Gia đình con xa QN từ đó …36 năm sau con quay về để hát cho thầy nghe bài hát “Hai mùa mưa “ thuở nào …Thầy ơi!....bây giờ con hát với cả tấm lòng kính yêu thương nhớ Thầy ….nơi thinh không xa xăm nào đó mong Thầy hiểu cho đứa học trò nhỏ bé ngàynào… mãi luôn mang trong lòng bài hát ấy….


Thứ Ba, 3 tháng 5, 2011

"Hành trình tìm quá khứ".....

Được nghỉ mấy ngày Lễ ,hai VC với sự đông viên của con cái đi du ngoạn một chuyến ....Để thỏa lòng mong ước bấy lâu của bà xã ,mình quyết định đi về Quy Nhơn nơi mà cách đây đúng 36 năm cô nàng chưa một lần trở lại...Bởi nơi ấy chất chứa nhiều kỷ niệm thời học trò thơ dại mà ai đã trãi qua chắc khó mà quên ....Nhưng thời gian không phải là ít ỏi ....36 năm ...sẽ có nhiều thay đổi... kẻ còn người mất ai mà đoán được ...Thôi thì cứ đi rồi tính sau...
Đặt chân lên mảnh đất xưa quả thật bỡ ngỡ vô cùng..Mất hơn buổi trời mới tìm ra ngôi trường cũ ,cũng không thay đổi bao nhiêu....còn may hơn nữa là gia đình thầy giám thị còn ở đấy, dù thầy đã mất lấu rồi....! Thắp cho Thầy nén hương rồi hỏi thăm từng người từ thầy cô đến bạn bè...Trời không phụ lòng người ...trầy trật mãi cũng gặp lại được gia đình thầy Vũ Phan Long,thầy Lê Thương,thầy Hồ Văn Bỗng thì nay đã về hưu ,trông thầy vẫn còn khỏe khoắn lắm....Lê Thị Cẩm Vân là con gái thầy Lê Thương là bạn học từ lớp tư (là lớp 2 bây giờ) gặp lai nhau mừng vui khôn tả ,bao nhiêu kỷ niệm ùa về ...Cô nàng lập tức "nối đường dây" liên lạc bạn bè ở đây lại rồi tổ chức hop mặt cấp tốc tai một quán ăn ...Thật xúc động với tình cảm bạn bè...36 năm chẳng thể xóa nhòa đi cái tình bạn trong sáng thuở học trò...Biết nói gì đây ! ...Rất tiếc là thời gian quá ít nên chưa thể nào thổ lộ hết cùng nhau những tháng ngày đã qua...Thôi đành hẹn lần sau vậy...! Cám ơn các bạn thật nhiều ....sẽ giữ mãi kỷ niệm không quên này....



Thứ Tư, 27 tháng 4, 2011

Cảm xúc...." tiếng hát mãi xanh"......

Vừa rồi Đài truyền hình thành phố HCM mở cuộc thi "Tiếng hát mãi xanh".... hai vợ chồng cũng định đăng ký thi cho vui nhưng vì công việc quá bận rộn nên đành hẹn kỳ sau vậy...Tuy không đi nhưng mình vẫn thường xuyên theo dõi diễn biến cuộc thi...Đến nay điều ấn tượng nhất là cuộc thi của lứa tuổi từ 51 trở lên ...Ở lứa tuổi này mình thật sự khâm phục "cụ" thí sinh 74 tuổi Lê thi Nhung ở Long Khánh Đồng Nai ...Quả thật không hề cường điệu ...bà đi thi là cho vui mà thôi ... có mơ bà cũng không nghĩ là mình bước vào tới vòng chung kết như vầy...Ngoài giọng hát đầy cảm xúc bà có một nội lực phải nói là rất vững vàng bản lĩnh ...mà mình nghĩ rằng ở một phụ nữ mất chồng năm 37 tuổi rồi một mình lặn lội bươn chải nuôi tám người con thì không có gì lạ cả....Điều đó thể hiện trong đêm thi chung kết đầu tiên ...Có lẽ do choáng ngợp trước một sân khấu hoành tráng cọng thêm khán giả quá nhiệt tình... sau vài câu đầu bà chợt như quên hẳn... cả khán phòng lặng đi tiếc nuối cho bà ....Nhưng....Vâng! Nhưng thật tuyệt vời ...nghệ sĩ Hữu Luân đã nhanh trí cứu vãn tình thế một cách ngoạn mục và tất cả khán phòng kể cả Ban Giám khảo đều đồng ý cho bà thi lại...Ôi! Thật đầy tính nhân văn ...mình vô cùng xúc động ...Và như để đáp lại ...bà hát trọn bài một cách say sưa tràn đầy cảm xúc ...Mời mọi người xem clip dươi đây để cùng chia xẻ niềm vui với bà ...cũng như coi đó là một kinh nghiệm hoặc nếu cần học hỏi cũng không là quá đáng phải không các bạn.....

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2011

Người chuyên trị viêm xoang, tiểu đường bằng thuốc Nam

Đến ngã ba Mỹ Hoà, thị trấn Phù Mỹ, huyện Phù Mỹ (Bình Định), hỏi nhà thầy Tuấn làm thuốc nam ai cũng biết. Anh xe ôm đưa đi cho biết chính thầy Tuấn là "ân nhân" chữa khỏi bệnh viêm xoang sàn cho anh cách đây một năm.

Đến ngã ba Mỹ Hoà, thị trấn Phù Mỹ, huyện Phù Mỹ (Bình Định), hỏi nhà thầy Tuấn làm thuốc nam ai cũng biết. Anh xe ôm đưa đi cho biết chính thầy Tuấn là "ân nhân" chữa khỏi bệnh viêm xoang sàn cho anh cách đây một năm.

Thầy Tuấn tên thật là Trần Đình Tuấn, ở thôn An Lạc 1, xã Mỹ Hoà (Bình Định), năm nay đã bước qua tuổi ngũ tuần. Nghề thuốc của ông Tuấn được ông nội (ông Trần Phước), truyền lại sau nhiều năm theo ông bôn ba lặn lội tìm thuốc cứu người ở tận chốn rừng sâu, núi đá thuộc các huyện An Lão, Hoài Ân (Bình Định), Gia Lai, Kon Tum…

“Hồi đó nhiều dịch bệnh, toàn những căn bệnh khó chữa, thuốc tây chưa phổ biến như bây giờ, hệ thống bệnh viện còn nghèo nàn và xa nên khi mắc bệnh người dân chỉ dùng thuốc Nam hoặc cúng bái. Tuy nhiên, ông nội tôi chỉ dùng thuốc Nam để chữa, còn cúng bái thì… chịu”, ông Tuấn kể.

Theo ông, cho đến nay, mỗi năm ông đã chữa khỏi bệnh cho hàng trăm người cả trong và ngoài tỉnh. Tiếng lành đồn xa, nhiều người ở tận Sài Gòn, Đà Lạt, Quảng Ngãi, Quảng Nam… cũng tìm đến để chữa bệnh.

Tất cả những loại thuốc mà ông Tuấn bốc đều được lấy từ trong rừng, có loại lấy rễ, loại lấy lá, thân... về trộn với nhau tạo thành một phương thuốc. Có loại bệnh thì đun lên lấy nước uống, có bệnh phải hơ cho ấm đắp vào chỗ đau, lại có bệnh phải nấu thuốc cho xôi lên để xông...

“Trước đây để tìm thuốc chỉ đi loanh quanh trong làng là tìm được, nhưng nay do nạn phá rừng, phát nương làm rẫy nhiều nên muốn tìm được cây thuốc có khi phải đi cả ngày đường”, ông Tuấn vừa vạt thuốc trong sân vừa nói.

Cũng vì thế nên lúc đầu ông không lấy tiền thuốc mà chỉ chữa bệnh giúp người ngặt nghèo. Nhưng về sau, vì các loại cây thuốc, ông phải đặt mua từ các nơi về, nên ông phải lấy tiền của người bệnh để bù vào khoản chi phí này. Hiện nay, ông Tuấn lấy tiền thuốc với giá 50.000 đồng cho 3 thang.

Tuy nhiên, có những người nghèo, ở xa tới, thầy cho không, không lấy đồng nào. “Người thầy thuốc phải có cái tâm và không bao giờ được nghĩ đến chuyện làm giàu trên nỗi khổ của người khác”, đó là điều ông luôn nằm lòng khi làm nghề bốc thuốc cứu người.

Ông Tuấn hiện vẫn giữ cẩn thận hàng trăm lá thư cảm ơn của bệnh nhân khắp nơi gửi về. Phóng viên VnExpress.net đã “lén” ghi lại vài địa chỉ và tìm gặp họ để kiểm chứng.

Người đầu tiên là chị Phạm Thị Phụng (32 tuổi) ở thôn Khánh Hòa, Nhơn Khánh, An Nhơn (Bình Định), một bệnh nhân bị tiểu đường đã được thầy Tuấn "chữa khỏi bệnh". Nghe có người tìm gặp, chị Phụng chạy vội từ ngoài đồng về tiếp khách.

Chị Phụng kể lại: “Tôi bị tiểu đường mới chỉ cách đây 3 năm, nhưng khi đi xét nghiệm thì nồng độ đường trong máu tăng rất nhanh (10,11). Người lúc nào cũng bủn rủn chân tay, mắt mờ, nhiều khi không thấy đường, không làm việc gì được. Tôi đã lặn lội vào nhiều bệnh viện ở Sài Gòn khám bệnh, đều trị nhưng bệnh tình không thuyên giảm. Tôi cũng tìm nhiều phương thuốc dân gian để uống nhưng vẫn không có kết quả. Một hôm tình cờ, tôi nghe một người bà con giới thiệu thầy Tuấn ở Phù Mỹ có thể chữa được bệnh tiểu đường bằng thuốc Nam, vợ chồng tôi đã tìm đến nơi để nhờ thầy bắt mạch, bốc thuốc”.

Lúc đầu, thầy Tuấn bốc cho chị Phụng uống 8 thang. Uống hết thuốc chị Phụng xuống Bệnh viện An Nhơn xét nghiệm thì thấy lượng đường trong máu đã giảm xuống còn 6,5.

Sau 8 thang này, thầy Tuấn cho chị Phụng ăn uống thoải mái không kiêng khem gì. Lúc đầu chị Phụng sợ không dám theo lời thầy, nhưng khi được mọi người động viên, chị mạnh dạn ăn uống như người bình thường, ăn cả chất ngọt.

“Ăn uống như thế nhưng đường huyết của tôi không hề tăng hay gây các triệu chứng của bệnh tiểu đường như trước nữa mới lạ chứ”, chị Phụng nhớ lại.

Sau đó, chị Phụng tiếp tục ra thầy Tuấn bốc thêm 50 thang thuốc nữa để uống trong vòng 1 tháng. Dứt thuốc, chị Phụng lại xuống bệnh viện kiểm tra thì nồng độ đường trong máu đã trở về chỉ số bình thường 4,3. “Giờ tôi đã khỏe mạnh hoàn toàn, làm việc đồng áng bình thường, ăn uống không phải kiêng khem gì nữa”, chị Phụng xác nhận.

Qua tiếp xúc với một số người bị bệnh tiểu đường được thầy Tuấn chữa, điều đặc biệt là sau vài thang thuốc, họ đều được ông yêu cầu ăn uống bình thường, không cần kiêng khem gì để ông nắm bắt diễn biến bệnh, nhằm bốc thuốc phù hợp.

Một trường hợp khác là anh Bùi Văn Chính (49 tuổi) ở xã Mỹ Trinh, huyện Phù Mỹ (Bình Định), một người bị viêm xoang sàn nhiều năm mới được thầy Tuấn chữa bớt bệnh.

Anh Chính bị viêm xoang sàn kéo dài hơn 6 năm, đã chữa trị Đông - Tây y đủ loại, nạo, mổ đủ kiểu nhưng bệnh vẫn tái phát. Mỗi lần trái gió trở trời, bệnh viêm xoang sàn khiến anh đau nhức không chịu nổi. “Chỉ với chục thang thuốc vừa uống vừa xông trong vòng một tuần của thầy Tuấn, tôi đã khỏi hẳn bệnh”, anh Chính kể.

"Hiện giờ tôi đã không còn bị 'đau đầu như bổ củi' nữa, đã vậy lại không phải ăn uống kiêng cử (chất tanh) gì nữa hết, khỏe thật", anh Chính cho biết thêm.

Để chữa viêm xoang sàn, thầy Tuấn dùng 7 vị thuốc gồm: dây lẹo trắng, cây é dòi, dây lưỡi đồng, dây lạc tiên, cây lá lốt, quýt gai, cây táo gai. Tất cả bằm nhỏ, phơi, trộn chung theo tỷ lệ nhất định để sắc nước uống.

Trao đổi với VnExpress.net, ông Võ Trưng, Trạm trưởng Trạm y tế xã Mỹ Hòa, huyện Phù Mỹ, cho biết: “Tôi đã nghe nhiều người nói về việc ông Tuấn chữa khỏi bệnh tiểu đường, nhất là bệnh viêm xoang sàn và một số bệnh khác. Tuy nhiên, hiệu quả đến đâu thì cần có cơ quan chuyên môn thẩm định một cách thấu đáo”.

Còn theo ông Trần Văn Thể, Chủ tịch UBND xã Mỹ Hòa: “Ông Tuấn chỉ chữa bệnh bằng thuốc Nam chứ không cúng bái theo kiểu mê tín dị đoan. Bệnh nhân chủ yếu là từ địa phương khác đến bốc thuốc rồi đem về uống, không lưu trú, không tụ tập đông người nên cũng không ảnh hưởng gì đến an ninh trật tự ở địa phương”.

Độc giả có thể liên hệ với ông Tuấn qua số điện thoại: 01659.734.136 – 056.2226.303

Theo vnexpres