Thứ Sáu, 28 tháng 1, 2011

Trào lộng cái sự ngoại tình...


Ngã ba lòng! Ngã ba lòng! Ai trong chúng ta cũng có một cái ngã ba lòng! Tự dưng ngồi nhớ cái quảng cáo phim Ngã ba lòng hồi xưa mà thấy mắc cười.

Dạo này đi tới đâu cũng nghe thiên hạ bàn tán chuyện vợ bé vợ lớn. Lên mạng mở trang nào có liên quan đến phụ nữ là thấy nhốn nháo đàn bà đàn ông nói ra nói vô. Ai cũng một trời một biển tâm sự lai láng. Ai cũng cho tình yêu của mình là đích thực, ai nấy kêu gào nhau phải làm thế này thế kia, ai cũng có lý, ai cũng nói hay ... Đến nỗi, nó phải cười ruồi khi đi sắm đồ thực phẩm Tết còn bị dì nọ tra tấn: "mua cái này về ăn em ơi, ngon lắm, chồng theo vợ bé, cho ổng ăn vô một miếng là quay về nhà liền! Bó giò bó cẳng luôn!".

Nó cũng muốn phát biểu một vài cái cảm tưởng thế này. Nói nghe rồi bỏ...

Dựa theo một nghiên cứu khoa học gần đây, nó xin trình bày những ngộ nhận về tình yêu đích thực của một số người mà nó gặp gỡ, quen biết, dây dưa, quan sát, để ý... Đây là ý kiến chủ quan của nó, ai tin thì tin, không tin thì thôi, không có bắt buộc. Nó chỉ nói chung chung vậy đó, không ám chỉ ai, không công kích ai, không dè bỉu ai... Ai có tịch thì rục rịch thôi...

Vợ lớn ở đây là người đoàng hoàng, không phải dân đầu đường xó chợ nha. Vợ lớn chưa bao giờ nghĩ đến khả năng bị vợ bé nào cướp chồng mà chỉ cảm thấy bị tổn thương vì tại sao chồng lại có thể coi trọng người khác hơn người vợ mà chồng đã tự mình lựa chọn. Bao năm ăn ở với nhau, vợ lớn cứ ngỡ rằng mình là lựa chọn đầu tiên và duy nhất. Vợ chồng hạnh phúc đến nỗi chỉ cần chồng nhấc cái mông lên là vợ lớn biết chồng muốn cái gì rồi. Cho nên, từ lúc phát giác chồng âm mưu tạo phản, rất nhiều lần vợ lớn muốn chém muốn giết muốn phá cho hôi cho hả (giận). Nhưng bình tâm lại, vợ lớn tự nhủ mình phải khôn ngoan và tỉnh táo lại, đâu còn có đó mờ. Từ đó, trước mặt bàn dân thiên hạ thì vẫn tỉnh như không nhưng trong lòng sóng gió dữ dội. Vợ lớn thấy chồng vẫn ăn ở ngủ nghỉ tò te với mình đoàng hoàng như ngày nào, nhưng vợ lớn thiệt đau lòng khi thấy chồng mình ngơ ngơ ngu ngu đi vô đi ra thở dài thở vắn nhớ vợ bé. Sau nhiều phen đau lòng như con cuốc cuốc, vợ lớn tự trải nghiệm rằng: gượng ép không có hạnh phúc. Có lúc vợ lớn tự nhủ với lòng, nếu không thể cứu vãn, vợ lớn sẽ giải phóng cho chồng tự do đi lại với vợ bé, chứ để họ lén lút, vụng trộm, rón rén vậy hoài cũng tội... coi như của đi thay người, còn giữ được cái mạng cùi này là may lắm rồi... Đọc đến đây có người phì cười, nếu làm được điều đó, vợ lớn là thánh chứ đâu phải là người hen... Vậy mà có đó, thiếu gì...

Nhưng yêu là muốn thấy người mình yêu hạnh phúc. Vậy tình yêu của vợ lớn có phải là tình yêu đích thực hôn!?

Vợ bé ở đây cũng là người đoàng hoàng, không phải dân cà chớn cà cháo nha. Vợ bé chưa bao giờ nghĩ đến khả năng mình là vợ bé đi cướp chồng người ta. Vợ bé ngây thơ trong sáng nghĩ rằng: chỉ có mình mới đem lại niềm vui (thú) và hạnh phúc cho anh ấy. Vợ bé đinh ninh mình chẳng muốn cướp mất chồng con của người ta. Vợ bé chủ quan cho rằng anh ấy yêu mình bằng tình yêu đích thực nên cam tâm yêu mãi mãi và đi bên lề cuộc đời của anh mãi mãi. Xã hội lên án, người thân đau xót, bản thân rón rén rụt rè... cũng mặc, anh ấy yêu mình bằng tình yêu đích thực, chỉ cần mình tin anh ấy hết lòng hết sức hết trí khôn là được... Vợ bé cứ mãi ru ngủ mình và tôn thờ tình yêu hết sức tròn đầy đó trong vô vọng, trong lúc vợ chồng nhà người ta vẫn ăn ngủ với nhau đều đều... Thiệt là tội nghiệp vợ bé!

Vậy tình yêu của vợ bé có thật là tình yêu đích thực hôn?

Người chồng ở đây cũng là người đoàng hoàng, không phải người bất trung bất nghĩa nha. Người chồng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện mình phụ nghĩa tào khang đâu. Biết sai muốn sửa mà sửa hoài không sửa nổi nên riết rồi để cho lương tâm bị chó cắn, biết sai vẫn phạm hoài hoài luôn. Và cũng từ dạo ấy, người chồng trở thành một đứa trẻ to xác và bướng bỉnh. Cho khổ cái thân mình. Cho vợ lớn vợ bé đau lòng như con cuốc cuốc. Để bớt khổ, bớt đau, để dối lòng mình..., cho nên, người chồng luôn tự bào chữa rằng, chuyện gì đến thì nó đến. Cho nên, người chồng cam chắc tình yêu tìm thấy mới đây nhất, sau cùng nhất, trinh nguyên nhất mới là tình yêu đích thực. Cho nên, người chồng đinh ninh trăm phần trăm cái tình xưa nghĩa cũ, cái lúc phu thê giao bái với bao nhiêu ngày ân ái mặn nồng... chắc tất cả đều là do mình hồi xưa nhất thời bồng bột, chắc chắn đó không phải là tình yêu đích thực đâu! Dù hồi xưa, lúc nào người chồng cũng cho là chồng với vợ có duyên từ kiếp trước, là trời sanh một cặp, bên nhau mãi mãi không rời cho đến lúc đầu long răng rụng thôi. Bởi vậy mới nói, đàn ông mà dính vô tứ đổ tường thì đi dễ khó về, "lúc đi trai tráng, khi về bủng beo" là vậy...

Người chồng có ngon thì thử ba tháng không gặp cả vợ lớn lẫn vợ bé, tối tối nằm trên giường, nhắm mắt lại, cởi đồ ra, nằm gác chân lên trán, suy nghĩ thử coi tình yêu của mình với bà nào mới là tình yêu đích thực?

Thật ra nghĩ cho kỹ, mỗi người chỉ có hai chữ để suy ngẫm thôi nè:

-Người chồng: rất hèn

dám làm (bậy) không dám nhận (mình bậy)

-Vợ bé: hơi hèn

dám nhận (mình bậy) không dám làm (cái gì cho hết bậy)

-Vợ lớn: quá hèn

không dám nhận (chồng bậy) cũng không dám làm (cái gì bậy bậy với chồng và vợ bé)

Thật ra mỗi người chỉ cần động não một tí, giữa thời buổi loạn lạc này, nếu phải ăn ở với nhau, đối bằng "tâm" sống có "tầm" là thiên hạ thái bình rồi. Đâu cần ai phải xử ép, xử ác, xử tệ với ai đâu...

Thật ra cũng chưa biết cái nào là tình yêu đích thực, chưa chắc ai thành thật hơn ai, ai sung sướng hơn ai, ai khổ sở hơn ai? Kết thúc câu chuyện là một câu hỏi bỏ ngỏ... Rồi ba con người hết sức đoàng hoàng đáng yêu đó, họ sẽ ra sao ngày sau? Ai sẽ nuốt nước mắt nước miếng ra đi? Ai sẽ cam lòng đứng lại... để một người đi với một người... một người lặng lẽ buồn thiu đứng nhìn!?!?

Đó mãi mãi là một câu hỏi thiên thu bất khuất...

Tết nhất tới nơi rồi, cẩn thận củi lửa ai ơi!

Melissa_Cao

Thứ Hai, 24 tháng 1, 2011

Cuối năm bàn chuyện ....QUAN.....

Hôm rồi gặp anh em ở Tân Minh ...Qua những câu chuyện phiếm mình thấy có chuyện này mình và các bạn ai cũng đều tâm đắc ...đến nỗi cười ...rớt cái....răng giả luôn...:D
Chuyện như thế này...
Trước đây nhà ai có người làm Quan thảy đều hỉ hả vui mừng.... bà con giòng tộc được tiếng thơm lây....Vậy mà ...bây giờ khi nghe bạn tui kể chuyện này đố ai mà muốn làm QUAN nữa...
Bạn tui kể rằng ....
Có biết người dân bình thường đang nhiên được bổ làm quan (dù lớn hay nhỏ) gọi là gì không?? Là...là... Nhập Quan đó!!!!...(Là bước vào làng Quan ấy mà....)
Mà người được Nhập Quan tất nhiên là phải kẻ có tài để điều binh khiển tướng lo toan việc nước phải hông?Người ta gọi đó là ...là...Quan Tài.!!!!..(là cái tài của kẻ làm Quan...)
Quan Tài dĩ nhiên là sẽ được trọng dụng và luân chuyển từ nơi này sang nơi khác để đem cái "tinh hoa" gieo rắc khắp muôn nơi ...nên gọi đó là.... Di Quan.!!!...
Mà được di quan từ nơi này đền nơi khác lẽ thường tình khó có ai mà giữ được mình trong sạch mãi bởi cái lũ tham dân từ nơi này đến nơi khác cứ "dụ khị" đút lót tận tay toàn đồ ngon vật lạ nhà xe vàng mã sáng chóa làm cho Quan lóa mắt cầm lòng không đậu... và tiếp tay làm bậy nên lâu ngày... sinh hư... bị lộ... rồi bị... kiểm điểm..bị cách chức .....bị tố cáo có nguy cơ... gãy ghế ...người ta gọi đó là ...Động ...Quan...
Mà hể đã bị Động quan rồi thì phải lo chạy chọt kiếm miếng đất nào cho tốt...cho an toàn để ...hạ cánh ...Còn gì khác khi gọi đó là ...Hạ Quan...Bạn biết rùi đó`...đã hạ quan mà lấp đất lại thì....xong một đời ...Quan....Đó có ai còn muốn làm Quan nữa hông? ...Nếu muốn ...cứ nhào dzô kiếm ...miếng đất mơi môt...HẠ QUAN..:))...hi hi....

Thứ Tư, 12 tháng 1, 2011

Bình minh.....chim hót....

Vừa rối mình về Tân Minh để lo việc sửa chữa mộ cho con gái đầu...Thật tình cờ... mình ghi lại được cảnh bình minh của thôn quê mà đã lâu lắm rồi khó mà có được nơi thành phố ồn ào náo nhiệt này...Clip thật ngắn nhưng nó đã cho mình ít nhiều xúc cảm mộc mạc làng quê dù đối với mình trước đây chẳng xa lạ gì ...

Trời mờ sáng "Bố" gà chưa kịp gáy
Chú chim xinh đã dậy hót vang vườn
lá trên cành tỉnh giấc ...rụng... giọt sương...
Đàn gà nhỏ tủa nhau tìm mồi sớm...

Tay "Cà Cưởng" bữa nay hăng hái... tợm
Cứ luôn "mờm" ...đánh thức cả gia trang
Phía đàng Đông đã rạng ánh nắng vàng
Một ngày mới... bắt đầu lên thôn dã....