Thứ Năm, 7 tháng 5, 2009

Hồi ký(2)

"Nhập gia"

Trước khi cưới ,lúc hai đứa còn đang tìm hiểu nhau mình đã nói với nàng rằng làm dâu nhà này cực lắm! Nào: hai người già tư tưởng còn rất phong kiến , khó tính ,rồi môt bà chị tâm thần tâm tính khác thường vui ít buồn nhiều, nói chung là mình thổ lộ cho nàng hiểu rằng lấy mình nàng sẽ gặp nhiều khó khăn đấy!...Không biết nàng có tin hay không ,chỉ nói một câu :"miễn sao anh thương em là được"...Ừ !tất nhiên là thương rồi ,...nhưng nàng đâu biết rằng những gian truân thực sự đang... chờ đón nàng.....


Quả nhiên là như vậy!ngày đầu bước về nhà chồng nếu không có mình nàng lẻ loi biết chừng nào, ai cũng để mắt dò xét xem thử nàng dâu mới ra sao! Từ cách ăn cách nói ,cái đi cái đứng đều được để ý "theo dõi" và hình như ai cũng cố tìm ra cái sơ sót của nàng để "góp ý". Khó mà nhận được sự hiểu biết ,cảm thông cùng phận má hồng....Mình thấu hiểu và động viên nàng cố gắng chịu đựng ,hy vọng mọi chuyện rồi sẽ qua.Những ngày sau đó khi chỉ còn người trong nhà (tức là ông bà già và hai vợ chồng mình, chị Bảy đang ở trong bệnh viện)thì công việc là điều tiên quyết ,cái tư tưởng cưới dâu về để thêm người làm việc như đã ăn sâu vào nếp nghĩ của từng gia đình nông dân bấy giờ!Này nhé! sáng đâu khoảng 4h bà già đã thức rồi ,tỉnh ngủ thì dậy theo còn không sẽ nghe "ám hiệu"lổn cổn lảng cảng chừng nào "chấp hành" mới thôi!.....Thế là bắt đầu một ngày: xắt chuối nấu cháo heo, nấu cơm , gánh nước uống ngoài giếng ông Hiền, trời mờ sáng lo ăn cơm để chuẩn bị ra đồng,làm việc tới gần trưa về trước lo nấu ăn,tranh thủ dọn dẹp nhà cửa và làm chuyện lặt vặt .Ăn uống xong chưa kịp nghỉ trưa đã chuẩn bị ra đồng tiếp... có bữa tối mịt mới về , nói chung là làm xong việc chứ không phải xong ngày. Bà già mình ngày ấy khỏe thật, gần 60 tuổi mà làm việc không biết mệt , cưới xong nghỉ được 1 ngày là bắt đầu gặt lúa gánh về xong lại tiếp tục chặt mía ép đường ,ngày ấy toàn làm bằng sức người chẳng máy móc trâu bò gì đâu!Bà xã mình bị "thử sức "một thời gian ngắn đã mệt đứ hơi ăn không nổi muốn phát bịnh ,cũng may là có mình cáng đáng một phần công việc . Nói có trời , mệt mỏi về thể chất đã đành về tinh thần cũng không "may mắn" lắm ! Nhà chỉ có 4 người nhưng lại hai thế hệ , quan niệm sống hoàn toàn khác nhau hơn nữa mình mang trong người cái chất lãng mạn nghệ sĩ nữa , mình cảm thấy hụt hẫng hoàn toàn... cái mơ mộng,cái bay bỗng hình như nó quá "xa xỉ" trong lúc này , rõ ràng mình đang bước qua khúc quanh quan trọng của cuộc đời ....


Rồi mong thời gian sẽ dần qua,hai đứa cố gắng động viên nhau chịu đựng ,bởi phía trước còn rất nhiều khó khăn ....!




Đôi hình hài chênh vênh trên đường dài
Ôi ,cuộc tình còn đâu thơ mộng hoài!
Nghe trong lòng đầy ưu tư miệt mài...
Khi bao giờ về cho ta một ngày...chợt vui?

Không có nhận xét nào: