Thứ Hai, 20 tháng 10, 2008

họp mặt cù lao xanh...

Hôm qua 19/10 mình chở bà xã và cu Bi tham dự buổi họp mặt sinh nhật Quán nhạc vàng lần thứ 4 tại Cù lao xanh Bình quới . Không gian ở đây thật yên ả ,mấy bữa nay gặp triều cường nữa thành ra bốn bề toàn nước là nước nên không khí thật mát dịu làm sao


>Khoảng 11h mới tập trung đầy đủ , mình là thành viên mới nên còn lạ ,nhưng không sao -làm quen là nghề của mình mà, có mấy tay xem xem tuổi mình nữa nên cũng tung hoành thoải mái...




Bắt đầu cũng như thường lệ những buổi họp là tuyên bố lý do, giới thiệu từng người để làm quen với nhau .Thức ăn ,bia bọt đã bày ra bàn rồi còn chờ gì nữa...dzô...

và sau đó là đàm đạo về âm nhạc " vàng" và hát hò ...ôi ! mình cảm thấy như trẻ lại và yêu đời ...yêu người..làm sao ấy!.



ơ...kìa...lãng mạn chưa......và fan hâm mộ...vỗ tay...ca nhạc sĩ chín đờn cò......con
và có kẻ mơ về nơi xa lắc...lơ...
xa ..xa nữa là ngư ông đắc ..địa...đạo

Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2008

tình ..."chợ"...

Ừ!..sao lãng mạn quá vậy ta? cha này nói nghe thấy ghét...ghét thì ghét ,ta nói thực lòng đó !còn hơn mấy cha im im mà quá trời quá đất .Ảo thôi ! cho có hương vị cuộc đời tý mà ...ôi cái tâm hồn nghệ sĩ làm ta luôn xao động bởi nét duyên dáng đời thường..thấy thương thương là thương vậy thôi ...ha ...ha....Mà sao lúc này càng già càng lãng mạn dữ vậy không biết !chắc có lẽ hồi trẻ hiền quá bây giờ già gỡ lại chăng ?..hi.. hi .. Ứ! vậy chứ còn duyên lắm nghe ! mấy bữa nay bà xã bận không đi chợ được mình phải đảm nhiệm khâu này... trước đó nàng cũng đã bàn giao : thịt heo mua cô này, cá mua cô này, thịt bò mua cô này...v...v..ôi chuyện nhỏ! Sáng ra đi chợ là lên kế hoạch liền (không có gởi xe đâu, ở đây bán dọc theo đường chợ bà Hoa đi một mạch từ đầu này tới đầu kia xong là về luôn) chạy tới hàng thịt : - bán anh nữa ký thịt - có giò nè anh ( bà xã hay mua giò nấu bún bò) "giò em" ngon lắm mua đi anh - Ừ bán cho anh cái "giò em" đi ( cười) - quỷ sứ anh ! Tới hàng cá - thấy mình tới nàng đon đả: -có cá lưỡi trâu nè anh , chị hay mua cá lưỡi trâu lắm! - Anh không mua cá lưỡi trâu đâu- Chứ anh mua cá gì - Anh mua cá lưỡi em à ! ...Chết anh đó nha mai mốt em mét chị cho coi... Cô nàng bán thịt bò kế bên : mua dùm em đi anh - bao nhiêu?-85 ngàn- sao rẻ vậy! -Rẻ mua dùm em đi anh- em bao nhiêu ký - 2 ký đi há - không!anh hỏi em bao nhiêu ký! - chi vậy?- thì em bảo mua dùm em...thấy giá rẻ mua để dành xài....cô nàng liếc một cái bén ngọt ...thấy dễ thương làm sao!..... Vừa tới cô hàng chuối -trời ơi sao lâu quá không thấy anh mua chuối dùm em-anh có chuối rồi!- đâu em không thấy? vừa nói nàng vừa nhìn vào 2 cái móc xe : chuối đâu mà chuối anh xạo hoài-anh cất rồi...- cất đâu em không thấy? - trời ạ ! cất mà để em thấy thì cất làm chi!... Không biết nàng nghĩ gì mà tay thì cầm con dao cắt chuối dứ dứ rồi cười cười : coi chừng em...c... đó nghe chưa!... Mới hơn một tuần mà sao mình cảm thấy "ghiền" đi chợ ghê vậy đó,bữa nào bà xã chưa nhắc là mình "ý tứ" nhắc chừng liền(cái vụ này lúc trước năn nỉ chưa chắc gì đi đâu nha).Mà nói có trời mua thứ gì cũng tươi ngon và đúng ký nên bà xã tin tưởng lắm lắm! Hôm qua như thường lệ mình chạy tới hàng cá và thịt bò mấy cô nàng hỏi : ủa chị đâu mà anh đi chợ hoài vậy hả?-đi rồi! - về quê hả anh?- không, bỏ đi luôn rồi- sao vậy? - bả chê anh!-Anh vậy mà chê! chồng em mà được như anh em cưng chết luôn!- Ừ !vậy thôi em về tính với chồng em rồi "cưng "anh đi......hi...hi...

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2008

sinh nhật


Ngày hôm nay đúng là sinh nhật của bà xã mình,và cũng là sinh nhật của bà xã bạn không biết lão có nhớ không nữa . Tình cờ năm ngoái lão vào chơi đúng ngay sinh nhật này lão vỗ đùi cái đét: -"Chết cha bữa nay cũng là ngày sinh nhật của VD" ,đoản thế đấy ! sinh nhật vợ mình không lo lại dự sinh nhật vợ bạn , hôm ấy về lão bị một bữa ra trò, cho đáng đời! Mà cũng hay thật ,tự nhiện hai "nàng"lại cùng một ngày sinh nhật ,mỗi lần sinh nhật người này buộc lòng lại "nhớ" đến người kia,Trời ạ !chắc có ngày bể đầu quá ....Lão mà đọc được mấy dòng này cam đoan năm sau lão không bao giờ quên sinh nhật vợ nhé!......

Thôi !dù sao hôm nay cũng chúc hai "nàng" luôn luôn vui vẻ sức khỏe dồi dào "em " nào cũng "ẹp".

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2008

Ai nhớ chăng ai

Sáng tác: Hoàng Thi ThơTrình bày: Duy Khánh
Ai nhớ chăng ai
Ai nhớ chăng những chiều
Có người em gái qua bên thềm
Tiếng hò xao xuyến trăng đầu ghềnh
Nhạc rừng nghe buồn mông mênh
Và ngàn tia lửa ấm chơi vơi dưới trăng êm đềm

Ai nhớ chăng ai
Ai nhớ chăng những ngày
Những ngày rau cháo với dưa cà
Quê nghèo vui sống trong mặn mà
Đời vàng lên ngàn câu ca
Mà tình thấy càng bao la
Ngàn lòng như chan hòa

2. Ai nhớ chăng ai
Ai nhớ chăng những chiều
Những chiều gặp gỡ nhau trên cầu
Nước trời xanh ngắt in một màu
Lặng nhìn nhau hồi lâu lâu
Rồi tình ta càng ăn sâu
Sâu mối duyên ban đầu

Ai nhớ chăng ai
Ai nhớ chăng hôm nào
Hôm nào mưa rớt trên sông dài
Trên đồng em tiễn anh một chiều
Chiều chia ly còn chưa phai
Trời buồn khóc giùm duyên ai
Giọt lệ tuôn ngắn dài
Điệp khúc
Nhớ .........vô vàn . . .
Nhớ...... muôn ngàn
Ngàn đời tôi còn nhớ
Ngàn đời tôi nào quên
Quên quen câu bao nhiêu
Phút xa xưa êm đềm
Nhớ..... vô vàn . . .
Nhớ.... muôn ngàn
Ngàn đời tôi còn nhớ
Ngàn đời tôi nào quên
Bao nhiêu con người dừng chân trên bến tâm hồn

3. Ai nhớ chăng ai
Ai nhớ chăng khói chiều
Khói chiều vương vấn mái tranh nghèo
Có bầy em bé reo ngoài vườn
Mẹ già tóc bạc như sương
Nợ đời luôn còng đôi vai
Vương đớn đau trăm đường

Ai nhớ chăng ai
Ai nhớ chăng những gì
Những gì tha thiết nhất trong đời
Những gì không nói nên bằng lời
Mà tim ta thì chơi vơi
Mà hồn ta tìm nơi nơi
Mà lòng ta nhớ đời
Bài hát làm mình nhớ lại những ngày ở miền quê Tân minh , thật mộc mạc ,thật chân tình , tuy nghèo nàn nhưng êm ả, thấm đẫm tình người,nào: ...nhạc rừng nghe buồn mông mênh,...những ngày rau cháo với dưa cà...khói chiều vương vấn mái tranh nghèo...v.v...Bức tranh quê như hiện lên trước mắt mình . Có lẽ chỉ những người sống ở thành phố lâu năm như mình mới cảm nhận được sự nhớ nhung ,khao khát trở về vùng quê yên ả biết chừng nào, muốn bỏ qua tất cả những bon chen nơi đô hội để quay về với cái tĩnh lặng của làng quê:
Ta khao khát trở về làng quê ấy
Nhìn khói lam chiều,nghe tiếng tắc kè kêu
Mãi nhớ về những khoảnh khắc đáng yêu
Mà năm tháng không làm sao quên được






Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2008

nhớ sinh nhật em






Nhớ ngày sinh nhật em
viết tặng em bài ca
Đính kèm thêm cành hoa
Nói hộ tấm tình ta
Nói hộ tấm tình ta....


Bao lần sinh nhật qua
Mối tình thêm nở hoa
Sáng ngời trong đời ta
Viết thành khúc tình ca
Viết thành khúc tình ca....

ĐK: Ngày này thuở ấy lúc em mới ra đời
Nào ngờ sẽ có bóng anh bước bên người
Chan hòa hạnh phúc,chan hòa hạnh phúc lứa đôi...

Và dù cuộc sống biết bao nốt thăng trầm
Tình mình vẫn thế bước đi hết con đường
Khi buồn ta hát ,khi buồn ta hát cho đời vui...


Lâu rồi ,từ năm 80 đến nay mới viết nhạc lại , hơi lóng ngóng một chút ,nhưng được cái tình cảm vẫn " dạt dào" chắc có lẽ máu "nghệ" vẫn còn lẩn quẩn đâu đây!!! Ngày 26 tháng 8 mới sinh nhật bà xã lận , nhưng hôm vừa rồi nhắc nhở : sinh nhật tặng gì đây ? Mình đánh liều :( sẳn đang viết blog, với lại cũng hơi tưng tưng) Rồi! sẽ viết tặng em bài hát.( bữa tối đó mới điện thoại nói chuyện với Dung- Phụng về cái blog này) .

Sáng ra hỏi : Hứa gì có nhớ không ? Thật tình nhớ gì "chết liền" ! Suy nghĩ hồi lâu mới nhớ ra , ...chết rồi hứa ẩu!!!...nhưng cũng ráng giữ uy tín: Được rồi !từ nay tới ngày sinh nhật em sẽ có bài hát. Nhớ nghe chưa ! Chắc mà ... nói cứng vậy mà bụng dạ yểu xìu ,lâu quá rồi biết có còn "hồn vía"để viết không nữa ! Thiệt là.....

Sáng chủ nhật chở bà xã đi chợ , ngồi ngoài sạp báo chờ... trong đầu lẩm nhẩm: Hôm nay sinh nhật em ...tặng em cái bánh kem ...kèm thêm cây cà rem ....rồi khục khịch cười một mình, anh chàng đứng kế bến nhìn mình trố mắt như hỏi : bộ khùng hả cha?

Nói có trời lòng mình nó rối bời, gần 30 năm rồi lo bươn chải với đời rất ít khi cầm lấy cây đàn ,tay thì cứng ngắc,còn đầu thì rỗng tuếch .

Chợt nhớ những ngày đi văn nghệ , nhớ lúc bị "ép" sáng tác ,sao giống bây giờ quá vậy!Quá khứ chợt quay về ,lòng lâng lâng xúc cảm...Nhớ ngày sinh nhật em ...viết tặng em bài ca...đính kèm thêm cành hoa...Ồ! thế là được rồi ...kinh nghiệm cho mình biết là sẽ thành công .

Quả vậy !về đến nhà là ngồi vào viết liền chưa đầy 2 tiếng đồng hồ là xong,hát thử cho bà xã nghe ,không ngờ bà xã vui đến như vậy cứ khen lấy khen để làm mình cũng thấy hạnh phúc vô cùng : vậy là Chín đờn cò "tái xuất giang hồ"









Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2008

Hàm tân đi giữa mùa xuân


Hàm tân ơi ! Ta đi giữa mùa xuân tươi
Đường thênh thang nghe bước chân rộn rã
Say sưa tiếng lòng ta ấm vang ngàn lời ca
Lời Đảng gọi thiết thân giục ta lên đường

ĐK:- Bạn ơi ! đi lên ! đi lên vì ngày mai trên quê hương ta
Tung cánh bay xa, cánh chim không mỏi
Vượt qua bao nhiêu gian lao
Vạn lòng dân chung tay ta đi
Cùng Hàm tân đứng lên xây đời
Trời Hàm tân ngát hương yêu đời.!

Đời yêu ta ta xin sống làm loài hoa thơm
Quyện hương say với bao tháng ngày tình nghĩa
Thiêng liêng biển rừng ơi ! máu xương thịt da
Nguyện một lòng chúng ta cùng nhau lên đường
Bài này cũng là phổ thơ của anh Bùi Xuân Lang dự thi VNQC năm 1979

Sự ra đời của bài hát này cũng rất ...cấp tốc ,chỉ còn 2 ngày nữa là đến ngày Hội diễn ở Huyện mà chưa có mục tự biên nào của tân nhạc .Anh Lang lúc đó là đội trưởng nói: Sáng tác một bài đi mi!Thi mà không có tự biên là không thắng đâu! Biết viết chi đây, thôi anh viết lời đi tui phổ nhạc cho.Nói thì nói vậy chứ dễ gì trong 2 ngày mà vừa sáng tác vừa tập để đi thi cho kịp. Tài thật, chiều hôm đó ảnh cho ra lò bài thơ trên, mình bắt đầu cảm thấy run ,thời gian thì cập rập mà nhạc thì đâu phải có thơ là xong đâu ,còn giai điệu,tiết tấu nữa chứ chưa nói phải đưa hồn vào bài hát .

...Đêm hôm đó chúng tôi không về nhà mà ở trụ sở thôn để "sáng tác" Mình thì ngồi trên bàn trầm ngâm tìm giai điệu ,còn mấy ông kia thì ngồi canh mình "sáng tác" Trời ạ! Viết nhạc mà giống như tra tấn !!!....Khoảng đâu 10 giờ khuya sốt ruột anh Lang hỏi : Xong chưa mi? ...Được nốt nhạc mô mà xong... Tôi hoãn binh : Đói bụng quá ! bụng xẹp lép nghĩ nhạc không ra.Ừ! rứa thì đi ăn mì Quảng.Cả bọn kéo qua bà Bảy mì . Ăn xong no nê kéo về lại cơ quan thôn.Mấy ông kia bắt đầu mỏi mệt ngủ dần ... còn lại một mình ,thấy trách nhiệm thật nặng nề... phần thì buồn ngủ nữa,lỡ ăn tô mì rồi chừ mà ngủ mai mấy ổng nói ra chi!...

...Lạy trời ! mò mẫm mãi cũng ra được ...vừa đánh đàn vừa viết thật nhanh sợ cảm xúc nó "đi" mất . Đâu khoảng 2,3 giờ sáng thì hoàn thành.Sáng ra hát nghe thử thấy được là tập luôn . Bài này Ngọc Lý hát lĩnh xướng, tập thể phụ họa.Lần đó thi tại huyện cũng được giải.....