Chủ Nhật, 6 tháng 2, 2011

Ngày Xuân mừng thọ Cha Mẹ.....

Theo thường lệ đầu năm mình hay khai bút để lấy trớn cho cả năm nhưng năm nay có một sự kiện làm mình thấy thật ý nghĩa hơn là tạo một lễ chúc Thọ cho Cha Mẹ thật đơn giản nhưng đủ đầy tình cảm thân thương đầm ấm gia đình ...Cha Mẹ mình năm nay đã bước vào ngưỡng chín nhăm cái xuân ...vàng rùi.... nên thật là hạnh phúc khi mình "đạo diễn" lễ chúc Thọ hoành tráng mà không hề hoành tráng ...đơn giản mà không hề đơn giản ...nói nào ngay cũng nhờ anh chị em và con cháu trong nhà ủng hộ nhiệt tình nên buổi Lễ diễn ra thành công ngoài mong đợi...Xin mời xem clip dưới đây sẽ thấy là mình nói ...chính xác...:D


Năm này Cha Mẹ tuổi chín lăm
Con cháu về đây chúc Thọ mừng
Gia đình sum họp đông vui quá!...
Hạnh Phúc dâng tràn buổi đầu Xuân....

Hạnh Phúc dâng tràn... buổi đầu Xuân
Cháu con già trẻ lại quây quần...
Chúc cho Cha Mẹ hơn trăm tuổi...
Trăm tuổi rồi Xuân ...lại cứ Xuân....

Thứ Sáu, 28 tháng 1, 2011

Trào lộng cái sự ngoại tình...


Ngã ba lòng! Ngã ba lòng! Ai trong chúng ta cũng có một cái ngã ba lòng! Tự dưng ngồi nhớ cái quảng cáo phim Ngã ba lòng hồi xưa mà thấy mắc cười.

Dạo này đi tới đâu cũng nghe thiên hạ bàn tán chuyện vợ bé vợ lớn. Lên mạng mở trang nào có liên quan đến phụ nữ là thấy nhốn nháo đàn bà đàn ông nói ra nói vô. Ai cũng một trời một biển tâm sự lai láng. Ai cũng cho tình yêu của mình là đích thực, ai nấy kêu gào nhau phải làm thế này thế kia, ai cũng có lý, ai cũng nói hay ... Đến nỗi, nó phải cười ruồi khi đi sắm đồ thực phẩm Tết còn bị dì nọ tra tấn: "mua cái này về ăn em ơi, ngon lắm, chồng theo vợ bé, cho ổng ăn vô một miếng là quay về nhà liền! Bó giò bó cẳng luôn!".

Nó cũng muốn phát biểu một vài cái cảm tưởng thế này. Nói nghe rồi bỏ...

Dựa theo một nghiên cứu khoa học gần đây, nó xin trình bày những ngộ nhận về tình yêu đích thực của một số người mà nó gặp gỡ, quen biết, dây dưa, quan sát, để ý... Đây là ý kiến chủ quan của nó, ai tin thì tin, không tin thì thôi, không có bắt buộc. Nó chỉ nói chung chung vậy đó, không ám chỉ ai, không công kích ai, không dè bỉu ai... Ai có tịch thì rục rịch thôi...

Vợ lớn ở đây là người đoàng hoàng, không phải dân đầu đường xó chợ nha. Vợ lớn chưa bao giờ nghĩ đến khả năng bị vợ bé nào cướp chồng mà chỉ cảm thấy bị tổn thương vì tại sao chồng lại có thể coi trọng người khác hơn người vợ mà chồng đã tự mình lựa chọn. Bao năm ăn ở với nhau, vợ lớn cứ ngỡ rằng mình là lựa chọn đầu tiên và duy nhất. Vợ chồng hạnh phúc đến nỗi chỉ cần chồng nhấc cái mông lên là vợ lớn biết chồng muốn cái gì rồi. Cho nên, từ lúc phát giác chồng âm mưu tạo phản, rất nhiều lần vợ lớn muốn chém muốn giết muốn phá cho hôi cho hả (giận). Nhưng bình tâm lại, vợ lớn tự nhủ mình phải khôn ngoan và tỉnh táo lại, đâu còn có đó mờ. Từ đó, trước mặt bàn dân thiên hạ thì vẫn tỉnh như không nhưng trong lòng sóng gió dữ dội. Vợ lớn thấy chồng vẫn ăn ở ngủ nghỉ tò te với mình đoàng hoàng như ngày nào, nhưng vợ lớn thiệt đau lòng khi thấy chồng mình ngơ ngơ ngu ngu đi vô đi ra thở dài thở vắn nhớ vợ bé. Sau nhiều phen đau lòng như con cuốc cuốc, vợ lớn tự trải nghiệm rằng: gượng ép không có hạnh phúc. Có lúc vợ lớn tự nhủ với lòng, nếu không thể cứu vãn, vợ lớn sẽ giải phóng cho chồng tự do đi lại với vợ bé, chứ để họ lén lút, vụng trộm, rón rén vậy hoài cũng tội... coi như của đi thay người, còn giữ được cái mạng cùi này là may lắm rồi... Đọc đến đây có người phì cười, nếu làm được điều đó, vợ lớn là thánh chứ đâu phải là người hen... Vậy mà có đó, thiếu gì...

Nhưng yêu là muốn thấy người mình yêu hạnh phúc. Vậy tình yêu của vợ lớn có phải là tình yêu đích thực hôn!?

Vợ bé ở đây cũng là người đoàng hoàng, không phải dân cà chớn cà cháo nha. Vợ bé chưa bao giờ nghĩ đến khả năng mình là vợ bé đi cướp chồng người ta. Vợ bé ngây thơ trong sáng nghĩ rằng: chỉ có mình mới đem lại niềm vui (thú) và hạnh phúc cho anh ấy. Vợ bé đinh ninh mình chẳng muốn cướp mất chồng con của người ta. Vợ bé chủ quan cho rằng anh ấy yêu mình bằng tình yêu đích thực nên cam tâm yêu mãi mãi và đi bên lề cuộc đời của anh mãi mãi. Xã hội lên án, người thân đau xót, bản thân rón rén rụt rè... cũng mặc, anh ấy yêu mình bằng tình yêu đích thực, chỉ cần mình tin anh ấy hết lòng hết sức hết trí khôn là được... Vợ bé cứ mãi ru ngủ mình và tôn thờ tình yêu hết sức tròn đầy đó trong vô vọng, trong lúc vợ chồng nhà người ta vẫn ăn ngủ với nhau đều đều... Thiệt là tội nghiệp vợ bé!

Vậy tình yêu của vợ bé có thật là tình yêu đích thực hôn?

Người chồng ở đây cũng là người đoàng hoàng, không phải người bất trung bất nghĩa nha. Người chồng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện mình phụ nghĩa tào khang đâu. Biết sai muốn sửa mà sửa hoài không sửa nổi nên riết rồi để cho lương tâm bị chó cắn, biết sai vẫn phạm hoài hoài luôn. Và cũng từ dạo ấy, người chồng trở thành một đứa trẻ to xác và bướng bỉnh. Cho khổ cái thân mình. Cho vợ lớn vợ bé đau lòng như con cuốc cuốc. Để bớt khổ, bớt đau, để dối lòng mình..., cho nên, người chồng luôn tự bào chữa rằng, chuyện gì đến thì nó đến. Cho nên, người chồng cam chắc tình yêu tìm thấy mới đây nhất, sau cùng nhất, trinh nguyên nhất mới là tình yêu đích thực. Cho nên, người chồng đinh ninh trăm phần trăm cái tình xưa nghĩa cũ, cái lúc phu thê giao bái với bao nhiêu ngày ân ái mặn nồng... chắc tất cả đều là do mình hồi xưa nhất thời bồng bột, chắc chắn đó không phải là tình yêu đích thực đâu! Dù hồi xưa, lúc nào người chồng cũng cho là chồng với vợ có duyên từ kiếp trước, là trời sanh một cặp, bên nhau mãi mãi không rời cho đến lúc đầu long răng rụng thôi. Bởi vậy mới nói, đàn ông mà dính vô tứ đổ tường thì đi dễ khó về, "lúc đi trai tráng, khi về bủng beo" là vậy...

Người chồng có ngon thì thử ba tháng không gặp cả vợ lớn lẫn vợ bé, tối tối nằm trên giường, nhắm mắt lại, cởi đồ ra, nằm gác chân lên trán, suy nghĩ thử coi tình yêu của mình với bà nào mới là tình yêu đích thực?

Thật ra nghĩ cho kỹ, mỗi người chỉ có hai chữ để suy ngẫm thôi nè:

-Người chồng: rất hèn

dám làm (bậy) không dám nhận (mình bậy)

-Vợ bé: hơi hèn

dám nhận (mình bậy) không dám làm (cái gì cho hết bậy)

-Vợ lớn: quá hèn

không dám nhận (chồng bậy) cũng không dám làm (cái gì bậy bậy với chồng và vợ bé)

Thật ra mỗi người chỉ cần động não một tí, giữa thời buổi loạn lạc này, nếu phải ăn ở với nhau, đối bằng "tâm" sống có "tầm" là thiên hạ thái bình rồi. Đâu cần ai phải xử ép, xử ác, xử tệ với ai đâu...

Thật ra cũng chưa biết cái nào là tình yêu đích thực, chưa chắc ai thành thật hơn ai, ai sung sướng hơn ai, ai khổ sở hơn ai? Kết thúc câu chuyện là một câu hỏi bỏ ngỏ... Rồi ba con người hết sức đoàng hoàng đáng yêu đó, họ sẽ ra sao ngày sau? Ai sẽ nuốt nước mắt nước miếng ra đi? Ai sẽ cam lòng đứng lại... để một người đi với một người... một người lặng lẽ buồn thiu đứng nhìn!?!?

Đó mãi mãi là một câu hỏi thiên thu bất khuất...

Tết nhất tới nơi rồi, cẩn thận củi lửa ai ơi!

Melissa_Cao

Thứ Hai, 24 tháng 1, 2011

Cuối năm bàn chuyện ....QUAN.....

Hôm rồi gặp anh em ở Tân Minh ...Qua những câu chuyện phiếm mình thấy có chuyện này mình và các bạn ai cũng đều tâm đắc ...đến nỗi cười ...rớt cái....răng giả luôn...:D
Chuyện như thế này...
Trước đây nhà ai có người làm Quan thảy đều hỉ hả vui mừng.... bà con giòng tộc được tiếng thơm lây....Vậy mà ...bây giờ khi nghe bạn tui kể chuyện này đố ai mà muốn làm QUAN nữa...
Bạn tui kể rằng ....
Có biết người dân bình thường đang nhiên được bổ làm quan (dù lớn hay nhỏ) gọi là gì không?? Là...là... Nhập Quan đó!!!!...(Là bước vào làng Quan ấy mà....)
Mà người được Nhập Quan tất nhiên là phải kẻ có tài để điều binh khiển tướng lo toan việc nước phải hông?Người ta gọi đó là ...là...Quan Tài.!!!!..(là cái tài của kẻ làm Quan...)
Quan Tài dĩ nhiên là sẽ được trọng dụng và luân chuyển từ nơi này sang nơi khác để đem cái "tinh hoa" gieo rắc khắp muôn nơi ...nên gọi đó là.... Di Quan.!!!...
Mà được di quan từ nơi này đền nơi khác lẽ thường tình khó có ai mà giữ được mình trong sạch mãi bởi cái lũ tham dân từ nơi này đến nơi khác cứ "dụ khị" đút lót tận tay toàn đồ ngon vật lạ nhà xe vàng mã sáng chóa làm cho Quan lóa mắt cầm lòng không đậu... và tiếp tay làm bậy nên lâu ngày... sinh hư... bị lộ... rồi bị... kiểm điểm..bị cách chức .....bị tố cáo có nguy cơ... gãy ghế ...người ta gọi đó là ...Động ...Quan...
Mà hể đã bị Động quan rồi thì phải lo chạy chọt kiếm miếng đất nào cho tốt...cho an toàn để ...hạ cánh ...Còn gì khác khi gọi đó là ...Hạ Quan...Bạn biết rùi đó`...đã hạ quan mà lấp đất lại thì....xong một đời ...Quan....Đó có ai còn muốn làm Quan nữa hông? ...Nếu muốn ...cứ nhào dzô kiếm ...miếng đất mơi môt...HẠ QUAN..:))...hi hi....

Thứ Tư, 12 tháng 1, 2011

Bình minh.....chim hót....

Vừa rối mình về Tân Minh để lo việc sửa chữa mộ cho con gái đầu...Thật tình cờ... mình ghi lại được cảnh bình minh của thôn quê mà đã lâu lắm rồi khó mà có được nơi thành phố ồn ào náo nhiệt này...Clip thật ngắn nhưng nó đã cho mình ít nhiều xúc cảm mộc mạc làng quê dù đối với mình trước đây chẳng xa lạ gì ...

Trời mờ sáng "Bố" gà chưa kịp gáy
Chú chim xinh đã dậy hót vang vườn
lá trên cành tỉnh giấc ...rụng... giọt sương...
Đàn gà nhỏ tủa nhau tìm mồi sớm...

Tay "Cà Cưởng" bữa nay hăng hái... tợm
Cứ luôn "mờm" ...đánh thức cả gia trang
Phía đàng Đông đã rạng ánh nắng vàng
Một ngày mới... bắt đầu lên thôn dã....





Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

Chia tay ..".Mưa rừng"...

Nghe đề tài hấp dẫn quá phải hông ? Cũng đúng vậy đó...Để mình kể lại ....
Hôm ấy là chủ nhật 19/12 /2010 tức là ngày 14 thàng 11 năm Canh Dần....Nhà mình có cái đám giỗ ...Mời đầy đủ hết ...chỉ thiếu mấy anh em đang ở trên...rừng....bị ....mưa ...nên không xuống được...Vậy mà còn mời ngược tuyến lên rừng chơi nữa chứ !...Ừ đi thì đi ...đây đám giỗ xong rồi phong . ..phong độ đầy mình đi đâu chả được....Nói là làm ....4h chiều 4 tay "chơi" khoác chinh y ngoắc taxi..... lên rừng ....

Lên rừng làm gì biết hông???
Lên rừng để làm lễ "chia tay" quán "Mưa rừng" đó mà....Ở đâu vậy.....Mời xem clip sau sẽ rõ....







Thứ Ba, 7 tháng 12, 2010

Cuộc chiến : Bố vợ và...Con rể....

Hôm nay mình mở thêm mục : Những bài báo hay....mục này sẽ ghi lại những bài báo viết thật sinh động ...thật hay và ...thật vui...mà mình sưu tầm được...Và đây là bài viết hay đầu tiên...

Cuộc chiến: Bố vợ và...Con rể....

Một cái đầu triết học, một bộ não chằng chịt nếp nhăn - đó là những gì khiến người ta dễ hình dung nhất về Trọng, một tiến sĩ triết học đầy tâm huyết.


Mọi việc sẽ trở nên tốt hơn nếu anh không quá vụng về trong cuộc sống khi kết hôn với con gái của một ông thầy cúng đã có thâm niên trong nghề.

Mỗi lần con rể, bố vợ gặp nhau, ối người lại được một phen đứng tim vì lo xảy ra án mạng. Lần đầu tiên giáp mặt bố vợ tương lai, Trọng đã thấy gương mặt ông có điều gì ma quái. Đôi mắt lúc nào cũng lim dim như đang lên đồng, những nếp nhăn vần vũ trên mặt lúc thì như một lá bùa chi chít chữ Hán, lúc thì như những que nhang đang bốc khói nghi ngút khiến anh bất giác rùng mình.

Trọng đã muốn đánh bài chuồn ngay lúc đó nhưng nhìn sang bên, thấy người trong mộng miệng cười chúm chím, dung nhan yêu kiều, sóng tình trong anh lại dâng lên cuồn cuộn, áp đảo mọi cảm xúc khác. Thế là bỗng dưng nhà triết học có một ông bố vợ thầy cúng.

Hai con người đó ít khi gặp nhau. Người thì nói như thế là may cho họ vì sẽ tránh được những cuộc xung đột không nên có, người lại bảo như vậy không tốt vì họ sẽ không có điều kiện để hiểu nhau.

Một người hễ mở mồm ra là đầy những duy vật biện chứng, vật chất, ý thức, phạm trù nọ phạm trù kia. Một người lại không thể không bắt đầu câu chuyện bằng “Tí sửu dần mão thìn tị ngọ mùi thân dậu tuất hợi”. Nhưng cuối cùng họ vẫn có cơ hội để choảng nhau.

Sáng mùng 2 Tết, vợ chồng Trọng đánh xe từ thành phố về chúc Tết bố mẹ vợ. Lúc ấy, ông Thành, bố vợ của Trọng đang chắp tay lầm rầm khấn vái trong nhà, Trọng vừa vào đến ngưỡng cửa thì vô tình đánh rơi một cái “trung tiện” làm kinh động không khí thanh khiết của buổi sáng đầu năm. Coi đó là một hành động cố tình vô liêm sỉ, một sự xúc phạm không thể dung tha, ông Thành dùng luôn cây mía dựng bên cạnh ban thờ để dạy dỗ thằng con rể. Vô lễ.

Bị đánh đau, Trọng bỏ chạy thục mạng. Ông Thành vừa cầm gậy mía đuổi theo sau vừa quát: “Thằng duy vật láo toét, ông đánh mày! Thằng duy vật láo toét...”.

Mải đuổi nhau, hai người không biết mình đã chạy ra đến tận bờ sông. Cũng lúc này, không ai còn đủ sức để chạy tiếp. Họ ngồi vật xuống đất, cởi tung áo khoác ra mà thở.

Giữa trời đông giá rét, hai người đàn ông, một già một trẻ, mồ hôi nhễ nhại ngồi phanh ngực giữa gió trời lồng lộng, khiến không ít kẻ đi qua phải tò mò ngoảnh cổ lại nhìn cho rõ.

“Con xin lỗi. Nhưng mà con xin thề là con không cố ý. Đấy chỉ là một “tai nạn” ngoài ý muốn”. Trọng vừa thở phì phò vừa cố gắng thanh minh.

Ông Thành vẩu mỏ nguýt một tiếng dài: “Anh cũng biết xin lỗi cơ đấy! Dẹp quách cái trò khổ nhục kế vớ vẩn của anh ngay đi cho tôi nhờ”.

Nghe bố vợ nói mình dùng khổ nhục kế, Trọng buồn cười quá mà không dám cười, sợ lại bị ông choảng cho mấy gậy nữa. Không hiểu sao anh chợt nghĩ ra cách làm hòa: “Bố xem tuổi con với tuổi bố có xung khắc gì không mà sao bố cứ hay nghi kỵ con thế?”

Bố vợ Trọng hếch mặt đón gió, bấm bấm đầu ngón tay miệng lẩm bẩm: “Dần thân tị hợi tứ hành xung. Tôi với anh không thể gần nhau, hiểu chưa?”.

Trọng cười thầm mấy cái trò: “Tí tủm dần sàng” của bố vợ nhưng cái đầu triết học kia cho anh biết muốn chứng minh ông ta sai thì chỉ còn cách chung sống hòa bình với ông bố vợ nằm trong tứ hành xung với mình.

Trọng coi đó là một đề tài khoa học quan trọng cần chứng minh. Một mũi tên trúng hai đích, vừa vì khoa học vừa vì hạnh phúc gia đình.

Anh thỏ thẻ: “Thế có cách nào hóa giải xung khắc đó không bố? Bố là tài giải hạn lắm cơ mà! Con cõng bố về rồi bố giúp con nhé!” Nói rồi chẳng cần chờ xem ông gật hay lắc, Trọng xốc bố lên lưng cõng về.

Vừa lúc ấy, “hai bà vợ” mới tìm được đến nơi, thấy cảnh con rể cõng bố vợ trên lưng thân mật chưa từng có thì nhìn nhau ngơ ngác, chẳng hiểu chuyện quái quỷ gì vừa diễn ra.

Về nhà, ông Thành làm lễ giải hạn giải xung thật. Tất nhiên, ông sẽ phải cố mà yêu con rể để chứng minh phép thuật của mình cao siêu. Còn Trọng cũng phải cố chiều bố vợ để chứng minh “tứ hành xung” chỉ là điều vớ vẩn.

Chẳng biết ai đúng ai sai nhưng cuộc chiến bố vợ, con rể chấm dứt vì mỗi người biết điểm dừng đúng lúc.

Theo Hoàng Ngư (Phụ Nữ VN