Nhân ngày "Hiến chương nhà giáo" con xin kính gởi lời tri ân đến tất cả quý thầy cô đã từng dạy dỗ con ,biết rằng hằng bao nhiêu năm nay chưa một lần gặp lại, sẽ có người còn , có người mất ,nhưng trong tận tâm khảm mình con luôn luôn ghi tạc công ơn của tất cả quý thầy cô. Hơn bốn mươi năm , qua biết bao biến đổi của cuộc đời ,dù bây giờ con thành đạt hay chưa điều đó không quan trọng bằng con vẫn luôn giữ bên mình cái đạo lý làm người mà thầy cô đã dạy dỗ cho chúng con.Con kính chúc quý thầy cô và gia đình được mọi sự bình an,và xin thắp nén hương lòng cho người đã khuất.
Con là đứa học trò đã từng học tiểu học Thành Nhân (phường 4 quận 11) trường Minh Đạo, trường Cần Tiến Minh Tâm và Mạc Đĩnh Chi( quận 6 ) từ năm 1967-1975.
Trang Blog cá nhân gồm những bài hát tự diễn cùng những kỷ niệm đời thường đã và đang trải qua......
Thứ Năm, 20 tháng 11, 2008
Thứ Ba, 18 tháng 11, 2008
Hồi ký.......
Thời...hết..biết.
Không hiểu sao khoảng thời gian này gia đình mình gặp nhiều chuyện xúi quẩy liên tục
Năm 72 ngay ngày đám giỗ ông nội ,anh bốn tự nhiên bỏ đi đâu mất !cả nhà đi tìm mãi không thấy ,đăng báo, lên đài rồi cũng biệt tăm luôn! Năm 73 đúng vào ngày mồng 5 tháng 5 bà nội té nằm liệt một chỗ.Tháng 4 năm 74 anh sáu mất , cái chết của anh sáu hoàn toàn gây bất ngờ cho mọi người, chỉ còn 1 tháng nữa là anh được đi Mỹ học thêm về kỹ thuật máy tàu ( ngoài vẽ anh còn biết về kỹ thuật) do ông giang đoàn trưởng ưu ái cho đi và chỉ có 1 mình anh được đi ,vì thế nảy sinh sự ganh tỵ ,anh ngại điều tiếng nên xin được đi trực chiến trong tháng này để anh em khỏi phân bì , được vài ba ngày , hôm ấy trên chiếc tàu tuần tra chỉ có 4 người : 1 lái tàu, 1 sửa tàu,và 2 lính quan sát,không có trở ngại và va chạm gì, vậy mà anh sáu rớt ngay vào dòng nước xoáy chết, lúc ấy anh mới cưới vợ được 3 tháng.Mọi nghi vấn đều dồn vào 3 người còn lại ,giang đoàn yêu cầu gia đình làm đơn kiện , nhưng hồi đó cũng thiệt thà nghĩ :có kiện thì cũng chết rồi , nên lại thôi!...
Quả thật nạn tai đến dồn dập như thế ai mà chịu nổi!
Không chịu nổi ...rồi...cũng phải chịu!!!
Và....năm 1975 giải phóng về....
Giải phóng về ,gia đình mình lật qua một trang khác...chú sáu đi tập kết về , vào Sài gòn chú "động viên" gia đình đi vùng Kinh tế mới, lúc ấy chú rất có uy ,mọi lời nói của chú đều "đúng " cả , cha mẹ nghe theo liền đăng ký tự nguyện xung phong đi đầu ,sau này mới biết trong xóm chỉ có mình đi chứ có ai đi đâu...trời...!
Không hiểu sao khoảng thời gian này gia đình mình gặp nhiều chuyện xúi quẩy liên tục
Năm 72 ngay ngày đám giỗ ông nội ,anh bốn tự nhiên bỏ đi đâu mất !cả nhà đi tìm mãi không thấy ,đăng báo, lên đài rồi cũng biệt tăm luôn! Năm 73 đúng vào ngày mồng 5 tháng 5 bà nội té nằm liệt một chỗ.Tháng 4 năm 74 anh sáu mất , cái chết của anh sáu hoàn toàn gây bất ngờ cho mọi người, chỉ còn 1 tháng nữa là anh được đi Mỹ học thêm về kỹ thuật máy tàu ( ngoài vẽ anh còn biết về kỹ thuật) do ông giang đoàn trưởng ưu ái cho đi và chỉ có 1 mình anh được đi ,vì thế nảy sinh sự ganh tỵ ,anh ngại điều tiếng nên xin được đi trực chiến trong tháng này để anh em khỏi phân bì , được vài ba ngày , hôm ấy trên chiếc tàu tuần tra chỉ có 4 người : 1 lái tàu, 1 sửa tàu,và 2 lính quan sát,không có trở ngại và va chạm gì, vậy mà anh sáu rớt ngay vào dòng nước xoáy chết, lúc ấy anh mới cưới vợ được 3 tháng.Mọi nghi vấn đều dồn vào 3 người còn lại ,giang đoàn yêu cầu gia đình làm đơn kiện , nhưng hồi đó cũng thiệt thà nghĩ :có kiện thì cũng chết rồi , nên lại thôi!...
Quả thật nạn tai đến dồn dập như thế ai mà chịu nổi!
Không chịu nổi ...rồi...cũng phải chịu!!!
Và....năm 1975 giải phóng về....
Giải phóng về ,gia đình mình lật qua một trang khác...chú sáu đi tập kết về , vào Sài gòn chú "động viên" gia đình đi vùng Kinh tế mới, lúc ấy chú rất có uy ,mọi lời nói của chú đều "đúng " cả , cha mẹ nghe theo liền đăng ký tự nguyện xung phong đi đầu ,sau này mới biết trong xóm chỉ có mình đi chứ có ai đi đâu...trời...!
Thứ Tư, 12 tháng 11, 2008
Hồi ký.......

Thời...thời cuộc......
Từ ngày anh sáu vào ,gia đình vui hẳn lên ! Mình còn nhớ anh kéo nào bác Thu, bác Chiến, bác Bá và cả chú ba Hương về ở chung đi học cho vui,(tuổi thì cũng xem xem như anh sáu nhưng vì quan hệ họ hàng nên kêu vậy) ban ngày đi học ,tối về tụ tập đàn hát ,ngâm thơ ,mình nằm nghe ngủ lúc nào cũng không hay... Tháng 5 năm 1966 ông nội qua đời , khi biết tin thì đã chôn cất ông xong rồi , người bà con ở quê đem khăn vào bịt thôi chẳng ai về được ,kể cả cha mình ...!!!
Cha thỉnh thoảng cũng dẫn anh bốn về thăm nhà , sau này tự nhiên anh tỏ ra ngớ ngẩn , cười cười nói nói một mình nên mẹ không cho đi dệt với cha nữa. Từ đó cha cũng xin làm bảo vệ cho sở Mỹ , anh sáu vừa đi học vừa phụ nghề thợ mộc cho ông tư trong xóm để kiếm thêm tiền mua sách vở, mình thì đi học tiểu học ở trường Thành Nhân gần nhà , trường này do một sư già lập ra dạy từ thiện . Cuộc sống yên ả như thế đến mùa xuân Mậu thân (1968) chiến sự xảy ra ,mình còn nhớ đêm giao thừa năm ấy tiếng pháo, tiếng súng trộn lẫn nhau nào có ai hay ,đến khi nghe tiếng chạy huỳnh huỵch ,tiếng la hét rân trời mới biết là có chiến tranh.Mọi người hoảng loạn ,ai ở nhà nấy lo thu xếp đồ đạc chuẩn bị di tản...Đâu khoảng 2,3 giờ sáng ,nghe tiếng súng hơi thưa thớt, không ai bảo ai cùng túa ra tìm đường đến chỗ an toàn,mình nhớ là cả xóm chạy đến trường Mạc đĩnh chi cách đó khoảng 2 cây số để lánh nạn, đến nơi đã thấy hàng trăm người ở đây rồi , tiếng súng vẫn không ngớt, bỗng thấy bóng hai ba người mang súng mặc quần đùi đội nón tai bèo chạy qua ,xa phía sau là tốp lính chạy theo bắn loạn xạ ,mọi người một phen hú hồn sợ lạc đạn chết oan....
Vài ngày sau ,bình thường trở lại, mọi người kéo nhau về thì hỡi ôi! nhà đã cháy hết rồi chẳng còn gì,mẹ khóc tiếc nuối bao công sức đã tan thành tro bụi....thế là ...quay lại từ đầu!.......
...Mọi chuyện ai có ngờ đâu,một thời gian ngắn sau chính quyền hồi đó cấp lại nền nhà khác theo lô hẳn hoi, rồi cấp thêm xi măng, tôn để xây nhà, nghĩ cũng buồn cười tưởng không có nhà ở ,giờ lại có nhà xây đàng hoàng!....
Công việc trở lại bình thường, lúc này bà nội vào ở với gia đình rồi,mẹ vẫn đi mua bán giấy, anh sáu thi rớt tú tài hai phải đi lính,không chạy chọt gì cả nhưng anh đi lính sướng lắm! cứ vài ngày lại về nhà , hồi đó anh đi lính hải quân thuộc giang đoàn 22 xung phong đóng tại Nhà bè ,anh là họa sĩ nên ông giang đoàn trưởng bảo dạy vẽ cho con ông và quản lý thư viện thế thôi,không đi tuần đi trực gì cả! nghe nói thấy anh hiền nên ông thương lắm! người ta đặt tên cho anh là "sáu hiền"mà .,lính mà không cà phê thuốc lá , cờ bạc rượu chè gì hết, tới tháng lãnh lương đem về cho mẹ , khi nào đi chỉ xin ít tiền xăng....
Thời ...nghịch ...tặc
Ừ ! thời nghịch tặc , mình lúc bấy giờ hoang nghịch ghê lắm ! học thì vẫn bình thường,giỏi nữa là đằng khác -văn ,toán thì khỏi nói , môn nào mà học thuộc lòng thì thua , có đời nào học bài đâu mà thuộc! học buổi sáng xong buổi chiều đi đá banh, đánh bida, rồi còn đánh lộn ăn tiền nữa, ở đầu xóm có hai vợ chồng ông Tư béo nhà giàu có lắm , nhưng lại không có con, nhà có khoảng sân phía trước cũng rộng !xây lan can xung quanh như cái võ đài vậy!thấy bọn mình hay đánh lộn ông cắc cớ bảo: thôi tụi bây dô đây , đứa nào đánh thắng tao cho 5 đồng rồi xịt nước tắm thoải mái !Bọn mình nghe chịu liền . Lúc đó mình khỏe lắm , chẳng đứa nào đánh lại đâu, muốn kiếm tiền phải chấp 2 hoặc 3 đứa , nói chứ cũng có mánh , cứ nhè 1 trong 2 hoặc 3 đứa mà đánh xé lẻ ra là tụi nó chịu thua liền !Một hôm, bị thua hoài tụi nó bàn kế xáp vô 3 đứa một lần ,mình trở tay không kịp bị nó lên gối một cái làm con mắt bầm đen! Về nhà mẹ hỏi nói đi qua cầu bị té ! mẹ lăn mấy cái hột gà mới bớt!...Không hiểu sao lúc bấy giờ mình ghiền phim võ thuật kinh khủng ,tìm mọi cách để có tiền đi coi phim, nào :Địch long,Khương đại vệ, Trần tinh, Lý tiểu long...nó hớp hồn mình lúc nào không biết nữa ,có lần "chôm" của mẹ tờ 500 đồng con cọp đi coi hàng nữa tháng trời ...rạp Quốc thái là "mối ruột" của mình ...lần đó về anh sáu dợt cho một trận nên thân ! ôi ...nghịch tặc.... Năm 1970 anh sáu về quê chơi thấy thằng bảy con chú bốn khổ quá nên dẫn vào cho ăn học , nó như con gái ấy , đi học về là vào bếp lo nấu ăn, dọn dẹp xong rồi phụ xếp giấy với mẹ,vậy chứ nó học rất giỏi,tháng nào cũng đứng nhất lớp,anh sáu thương nó lắm, năm thi vào đệ thất (lớp 6 bây giờ) nó đậu thủ khoa ,trường nào cũng dành là học trò của mình. Mình thi trước nó 1 năm cũng đậu nhưng tới hàng 114 lận , vậy là khá lắm rồi:(thi 3000 lấy 600 ) ngày mình thi ai cũng nghĩ là rớt chắc ,ai ngờ năm đó 4 anh em chú bác đi thi chỉ có mình là đậu thôi! chịu khó học bài cũng thủ khoa chớ chẳng chơi đó nghe...hic.....
Nói về "nghịch tặc" của mình thì nhiều vô kể ,kể tới sáng cũng không hết, nói chung là nghịch...nghịch lắm !bị anh sáu phạt liên tục hết hình phạt này tới hình phạt khác nhưng đâu có "ngán" tìm mọi cách đi chơi bằng được ,có lần viện cớ ở trường có dạy đàn ,xin đi học đàn mandolin , ảnh nhìn mình nghi hoặc: mầy mà đàn địch cái gì, kiếm cớ đi chơi thì có -không đâu ,em học thiệt mà thấy mấy đứa trong lớp học em thích lắm!-nghĩ đi nghĩ lại ảnh phán: Thôi được rồi! nhưng phải về đàn cho tôi kiểm tra đó nghe chưa!...Thế là được đi chơi "hợp pháp"...Đúng là mình có năng khiếu thiệt nghe, toàn là cúp cua đi chơi lâu lâu mới học một bữa mà đàn cũng ngọt xớt,ảnh biểu mình đàn cho nghe ,nghe xong không nói tiếng nào vậy là yên tâm ..."học tiếp"...Chưa đâu nghe ! thấy mình có giờ rảnh là ảnh bắt vẽ , đưa bìa báo "thằng bờm" ảnh bắt vẽ phóng to ra tờ giấy ruki rồi tô màu nước ,dự trù 3 ngày mới xong ,nhưng mới hơn một buổi mình vẽ xong rồi ,tha hồ đi chơi...nói chung là rất ham chơi ,nhưng học hành thì vẫn đàng hoàng.
Thứ Ba, 11 tháng 11, 2008
Hồi ký.......

Thời tha hương
Vừa hạ cánh ở sân bay,mẹ tìm đường đến nhà cô ba (cô theo chồng vào SG đã lâu) .Mình còn nhớ :hai mẹ con mới bước chân tới hiên nhà ,cô nhìn thấy không chào hỏi gì cả mà toáng lên:_Trời ơi! bộ chị không biết cái đất SG này sao mà còn vô đây!Chị tưởng trong này sướng lắm hả?... Mẹ chưng hửng phân trần: -Biết chứ cô! tui cũng đâu có muốn ,nhưng ai cũng biểu vô trong này thời gian thử coi sao, nếu không được thì trở về!... giọng mẹ chùng xuống buồn buồn,mình thấy thương mẹ quá !. Mẹ làm dâu cực lắm ,vì cha mà ai cũng ghét gia đình mình . Tại sao mà ông ghét cha mình ư! Sau này khi lớn lên mình mới hiểu ra : ông nội là thầy giáo là người truyền thụ kiến thức bấy giờ cho cả làng ,còn cha mình thì rất thông minh nhưng lại không chịu học hành chỉ lo ăn chơi ,cờ bạc làm mất đi uy tín của ông, nên có câu "cha làm thầy con đốt sách" khuyên mãi không nghe ông buồn giận lắm nên ghét cha và ghét lây cả vợ con,mình rất buồn vì sự cố chấp này của ông ....Nghe nói từ ngày lấy cha chỉ một mình mẹ làm lụng bươn chải để nuôi các anh chị, riêng mình từ nhỏ ít khi nào thấy bóng dáng ông trong gia đình và chưa bao giờ nhận được sự yêu thương hay dạy bảo gì của ông ...
Ở nhà cô một lát, thấy không xong mẹ liền quày quả tìm đường xuống ngã tư Bảy hiền, ở đây có nhiều người miền Trung vào lập nghiệp từ lâu ,có người là bà con của mẹ ! ....Thế rồi cũng có người giúp đỡ , dì năm Mỗi (bà con với mẹ) cho hai mẹ con vào ở tạm một thời gian ,rồi dì giới thiệu cho mẹ đi gánh nước thuê để sinh sống qua ngày ,mình còn nhớ ,mẹ gánh nước nhà nào mình cũng lẽo đẽo theo sau, sợ mất mẹ lắm!Tới bữa mẹ ra quán cơm xã hội mua về ăn, ở nhờ mà nấu nướng phiền phức lắm! Vài tháng sau mẹ dành dụm được ít tiền, có người bà con bàn với mẹ đến xin ở nhờ nhà ông chú họ của mẹ là ông Sáu Võng và chuyển sang buôn bán giấy cửi(loại giấy người ta lót trong trục cửi).Hai ông bà cũng tốt bụng thấy hoàn cảnh hai mẹ con ,thương tình đồng ý ngay! Thế là mẹ lại bươn bả trong nghề buôn bán giấy...Thời gian này cha có ghé vài lần , nhưng cũng như cô cha nói :-Vô trong này làm chi cực khổ lắm!....Còn phần cha chẳng phụ giúp gì cho mẹ , cha dắt anh bốn đi dệt thuê rồi nhận tiền nướng vào sòng bạc hết! ...Khổ thân cho mẹ biết bao!!!...
Một thời gian sau,mẹ thấy buôn bán được nên mướn nhà ở riêng để khỏi phiền phức bà con, tính mẹ là vậy đó! Cũng một thời gian ngắn sau mẹ dành dụm được ít tiền nên nhờ người mua được căn nhà lá ở gần chợ Bình thới ...Mẹ thật phi thường , không khó khăn nào quật ngã được mẹ ! Thử nghĩ xem! chỉ hơn một năm từ chỗ không có gì hết đi ở nhờ ở đậu , mà giờ mẹ đã tạo được nhà riêng dù là căn nhà lá!...
Mẹ có ý của mẹ, quyết tâm mua nhà bằng được để đưa anh sáu và chị bảy vào luôn . Anh sáu vào đi học tiếp, chị bảy đi học dệt ở Bảy hiền.Mẹ tiện tặn lắm!ăn uống chỉ toàn rau với mắm , hãy tưởng tượng xem từ Bảy hiền về chợ Bình thới bao nhiêu cây số vậy mà ngày nào cũng vậy: khi đi thì đi xe lam khi về thì mẹ gánh đi bộ khoảng 70kg giấy về nhà để cho đở tiền xe !!!...Trên vai mẹ bây giờ vẫn còn dấu chai gù lên như nữa quả banh lông!...
Mẹ ơi! ...quả thật phi thường
Bao năm mẹ gánh đoạn trường trên vai
Cho con có được hôm nay
Lòng con nhớ mãi ơn này ...Mẹ ơi!....
Thứ Hai, 3 tháng 11, 2008
Hồi ký cuộc đời....
Ai cũng có một thời thơ ấu, một thời thời tuổi trẻ ,và một thời để nhớ! mình cũng vậy , hôm nay mình sẽ hồi tưởng về quãng thời gian đã qua ,những vui buồn cuộc đời mà mình đã từng nếm trãi để nhìn lại chính mình đã được gì , mất gì trong cái " cõi tạm "bao la này....
Thời thơ ấu...
Mình sinh ra ở một làng quê nghèo miền trung, nay thuộc xã Duy trinh huyện Duy xuyên tỉnh Quảng nam. Gia đình mình và cả cái làng này sống bằng nghề ươm tơ tằm , dệt lụa . Nghe nói ông nội mình là thầy giáo trong làng ,mọi người thường gọi là thầy giáo Khóa ... Ông có tất cả sáu người con ,cha mình là anh cả tới cô ba , chú bốn , cô năm , chú sáu và chú bảy .Cha mẹ mình thì có tám người con : chị hai đã mất khi còn nhỏ, chị ba thì theo chồng ,anh bốn cũng theo cha vào SG học dệt, chị năm đã mất, anh sáu còn đi học , chị bảy ở nhà phụ mẹ, anh tám mất từ nhỏ, mình thì lúc nào cũng lẽo đẽo đi theo mẹ .Khoảng thời gian này có hai sự kiện mà mình sẽ không bao giờ quên được . Sự kiện thứ nhất là ...không biết ông nội là ông của mình!...thật vô lý phải không?...nhưng mà thật vậy đấy! ,chưa bao giờ ông kêu mình lại để âu yếm tưng tiu mà hể mình thấy ông là len lén bỏ chạy như người lạ vậy.....nhiều lần nhìn ông tay thì bồng thằng Nhược lưng thì cõng thằng Đình (con chú bảy) mình thấy tụi nó sướng thật!...lúc đó còn là trẻ con nên chẳng nghĩ ngợi gì ...có lần thằng Đình rủ qua nhà nó chơi mình buột miệng hỏi : có ông nội mầy ở nhà không Đình? (Câu nói này ngày nay nhiều người còn nhắc lại) Sau này khi lớn lên mới hiểu là tại ông ghét cha mình nên ghét luôn cả cháu ...mới tí tuổi đầu mà mình đã mất đi tình cảm của nội rồi dù lúc ấy ông vẫn còn sống!...mình là trẻ con mà nào có tội tình gì!...cũng may là còn có mẹ ...là út nên mẹ thương lắm ! dẫu sao cũng bù đắp phần nào vào cái sự mất mát đó......
Sự kiện thứ hai là...vụ lụt năm Thìn , bây giờ nhớ lại vẫn còn thấy sợ ! nước mới lên tới đầu gối thì vui lắm !trẻ con lo tung tăng đi vọc nước ,còn anh Sáu mình lấy cái rổ tre ra hứng cá rồi đi bắt dế cơm ,con nào con nấy to như ngón chân cái ,bẻ đầu, rút ruột, lặt cánh rang lên thơm lừng!....Trời cứ mưa liên tục , nước bắt đầu dâng cao , mẹ thì lo cho con heo nái ,bà nhốt nó vào cái rọ rồi móc sợi dây treo ngược lên nóc nhà hể nước lên tới đâu thì kéo cao lên tới đó!... Đến ngày thứ hai thì nước đã lên tới mái nhà , các anh chị thì được hàng xóm , bà con chuyển đến nơi cao ráo an toàn rồi . Chỉ còn mình với mẹ ,vì tiếc con heo mà chưa chịu đi đành phải chui ra ngoài và leo lên mái nhà ngồi chờ cứu hộ ,còn con heo thì coi như xong ...! Rốt cục những người cứu hộ cũng đến , đưa hai mẹ con tập trung về nhà ông Tú Quỳnh vì duy nhất chỉ nhà ông có gác cao , mọi người đều tề tựu ở đây .Năm ấy lụt lớn thật ! ngồi trên gác nhà ông Tú Quỳnh cao dễ chừng đến vài ba mét mình thò chân xuống đã đụng nước rồi, xa xa ngoài kia là một biển nước mênh mông đang cuốn đi bao nhiêu tài sản nghèo nàn của cái vùng đất hay lụt lội này. Nhưng điều đó cũng chưa ghê gớm bằng cái đói...mà lương thực thì chẳng có gì ngoài ít khoai lang khô, khoai lang trụng nhai cho đở đói và chỉ ít gạo nấu cháo cho người già và trẻ nhỏ để cầm cự qua cơn lụt!...Mình nhớ hồi đó vừa lạnh vừa đói rã ruột phải thốt lên :trời ơi! ....chết cho rồi!...đói quá đi trời ơi.!..
Thế rồi cơn lụt qua đi , nước cũng rút nhanh, ai về nhà nấy lo dọn dẹp bùn đất nhà cửa và xem thử còn lại được gì .Vật dụng trong nhà như nối niêu, soong chảo thì vẫn còn do mẹ đã cẩn thận bỏ vào lu khạp đậy lại nên còn nguyên , con heo trong rọ thì đã chết rồi , thế mà vẫn phải xẻ thịt ra chia cho mọi người cùng ăn cho đỡ đói .. ôi ! khổ đến thế là cùng!... mà trời cũng còn thương, chẳng ai hề hấn gì !!!
Sau trận lụt năm Thìn(1964) vài tháng sau mẹ dắt vào Sài Gòn tìm kế mưu sinh và cũng để theo cha vì cha đã dẫn anh bốn vào trước đó một thời gian rồi...Thế là mình từ giã quê hương vào nơi đất khách quê người, chuyến bay năm ấy chỉ có mình chú bảy tiễn đưa ...
Tuổi thơ tôi nơi quê nghèo thế đó!
Nhưng dẫu sao vẫn còn có quê hương
Dù đời mình hơi thiếu chút tình thương...
Và năm tháng nhọc nhằn nơi xứ lạ.....
Thời thơ ấu...
Mình sinh ra ở một làng quê nghèo miền trung, nay thuộc xã Duy trinh huyện Duy xuyên tỉnh Quảng nam. Gia đình mình và cả cái làng này sống bằng nghề ươm tơ tằm , dệt lụa . Nghe nói ông nội mình là thầy giáo trong làng ,mọi người thường gọi là thầy giáo Khóa ... Ông có tất cả sáu người con ,cha mình là anh cả tới cô ba , chú bốn , cô năm , chú sáu và chú bảy .Cha mẹ mình thì có tám người con : chị hai đã mất khi còn nhỏ, chị ba thì theo chồng ,anh bốn cũng theo cha vào SG học dệt, chị năm đã mất, anh sáu còn đi học , chị bảy ở nhà phụ mẹ, anh tám mất từ nhỏ, mình thì lúc nào cũng lẽo đẽo đi theo mẹ .Khoảng thời gian này có hai sự kiện mà mình sẽ không bao giờ quên được . Sự kiện thứ nhất là ...không biết ông nội là ông của mình!...thật vô lý phải không?...nhưng mà thật vậy đấy! ,chưa bao giờ ông kêu mình lại để âu yếm tưng tiu mà hể mình thấy ông là len lén bỏ chạy như người lạ vậy.....nhiều lần nhìn ông tay thì bồng thằng Nhược lưng thì cõng thằng Đình (con chú bảy) mình thấy tụi nó sướng thật!...lúc đó còn là trẻ con nên chẳng nghĩ ngợi gì ...có lần thằng Đình rủ qua nhà nó chơi mình buột miệng hỏi : có ông nội mầy ở nhà không Đình? (Câu nói này ngày nay nhiều người còn nhắc lại) Sau này khi lớn lên mới hiểu là tại ông ghét cha mình nên ghét luôn cả cháu ...mới tí tuổi đầu mà mình đã mất đi tình cảm của nội rồi dù lúc ấy ông vẫn còn sống!...mình là trẻ con mà nào có tội tình gì!...cũng may là còn có mẹ ...là út nên mẹ thương lắm ! dẫu sao cũng bù đắp phần nào vào cái sự mất mát đó......
Sự kiện thứ hai là...vụ lụt năm Thìn , bây giờ nhớ lại vẫn còn thấy sợ ! nước mới lên tới đầu gối thì vui lắm !trẻ con lo tung tăng đi vọc nước ,còn anh Sáu mình lấy cái rổ tre ra hứng cá rồi đi bắt dế cơm ,con nào con nấy to như ngón chân cái ,bẻ đầu, rút ruột, lặt cánh rang lên thơm lừng!....Trời cứ mưa liên tục , nước bắt đầu dâng cao , mẹ thì lo cho con heo nái ,bà nhốt nó vào cái rọ rồi móc sợi dây treo ngược lên nóc nhà hể nước lên tới đâu thì kéo cao lên tới đó!... Đến ngày thứ hai thì nước đã lên tới mái nhà , các anh chị thì được hàng xóm , bà con chuyển đến nơi cao ráo an toàn rồi . Chỉ còn mình với mẹ ,vì tiếc con heo mà chưa chịu đi đành phải chui ra ngoài và leo lên mái nhà ngồi chờ cứu hộ ,còn con heo thì coi như xong ...! Rốt cục những người cứu hộ cũng đến , đưa hai mẹ con tập trung về nhà ông Tú Quỳnh vì duy nhất chỉ nhà ông có gác cao , mọi người đều tề tựu ở đây .Năm ấy lụt lớn thật ! ngồi trên gác nhà ông Tú Quỳnh cao dễ chừng đến vài ba mét mình thò chân xuống đã đụng nước rồi, xa xa ngoài kia là một biển nước mênh mông đang cuốn đi bao nhiêu tài sản nghèo nàn của cái vùng đất hay lụt lội này. Nhưng điều đó cũng chưa ghê gớm bằng cái đói...mà lương thực thì chẳng có gì ngoài ít khoai lang khô, khoai lang trụng nhai cho đở đói và chỉ ít gạo nấu cháo cho người già và trẻ nhỏ để cầm cự qua cơn lụt!...Mình nhớ hồi đó vừa lạnh vừa đói rã ruột phải thốt lên :trời ơi! ....chết cho rồi!...đói quá đi trời ơi.!..
Thế rồi cơn lụt qua đi , nước cũng rút nhanh, ai về nhà nấy lo dọn dẹp bùn đất nhà cửa và xem thử còn lại được gì .Vật dụng trong nhà như nối niêu, soong chảo thì vẫn còn do mẹ đã cẩn thận bỏ vào lu khạp đậy lại nên còn nguyên , con heo trong rọ thì đã chết rồi , thế mà vẫn phải xẻ thịt ra chia cho mọi người cùng ăn cho đỡ đói .. ôi ! khổ đến thế là cùng!... mà trời cũng còn thương, chẳng ai hề hấn gì !!!
Sau trận lụt năm Thìn(1964) vài tháng sau mẹ dắt vào Sài Gòn tìm kế mưu sinh và cũng để theo cha vì cha đã dẫn anh bốn vào trước đó một thời gian rồi...Thế là mình từ giã quê hương vào nơi đất khách quê người, chuyến bay năm ấy chỉ có mình chú bảy tiễn đưa ...
Tuổi thơ tôi nơi quê nghèo thế đó!
Nhưng dẫu sao vẫn còn có quê hương
Dù đời mình hơi thiếu chút tình thương...
Và năm tháng nhọc nhằn nơi xứ lạ.....
Thứ Hai, 20 tháng 10, 2008
họp mặt cù lao xanh...
Hôm qua 19/10 mình chở bà xã và cu Bi tham dự buổi họp mặt sinh nhật Quán nhạc vàng lần thứ 4 tại Cù lao xanh Bình quới . Không gian ở đây thật yên ả ,mấy bữa nay gặp triều cường nữa thành ra bốn bề toàn nước là nước nên không khí thật mát dịu làm sao

>Khoảng 11h mới tập trung đầy đủ , mình là thành viên mới nên còn lạ ,nhưng không sao -làm quen là nghề của mình mà, có mấy tay xem xem tuổi mình nữa nên cũng tung hoành thoải mái...

ơ...kìa...lãng mạn chưa...
...và fan hâm mộ...
vỗ tay...
ca nhạc sĩ chín đờn cò...
...con
và có kẻ mơ về nơi xa lắc...lơ...
xa ..xa nữa là ngư ông đắc ..địa...đạo

>Khoảng 11h mới tập trung đầy đủ , mình là thành viên mới nên còn lạ ,nhưng không sao -làm quen là nghề của mình mà, có mấy tay xem xem tuổi mình nữa nên cũng tung hoành thoải mái...

Bắt đầu cũng như thường lệ những buổi họp là tuyên bố lý do, giới thiệu từng người để làm quen với nhau .Thức ăn ,bia bọt đã bày ra bàn rồi còn chờ gì nữa...dzô...
và sau đó là đàm đạo về âm nhạc " vàng" và hát hò ...ôi ! mình cảm thấy như trẻ lại và yêu đời ...yêu người..làm sao ấy!.

ơ...kìa...lãng mạn chưa...
...và fan hâm mộ...
vỗ tay...
ca nhạc sĩ chín đờn cò...
...con
và có kẻ mơ về nơi xa lắc...lơ...
xa ..xa nữa là ngư ông đắc ..địa...đạo

Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2008
tình ..."chợ"...
Ừ!..sao lãng mạn quá vậy ta? cha này nói nghe thấy ghét...ghét thì ghét ,ta nói thực lòng đó !còn hơn mấy cha im im mà quá trời quá đất .Ảo thôi ! cho có hương vị cuộc đời tý mà ...ôi cái tâm hồn nghệ sĩ làm ta luôn xao động bởi nét duyên dáng đời thường..thấy thương thương là thương vậy thôi ...ha ...ha....Mà sao lúc này càng già càng lãng mạn dữ vậy không biết !chắc có lẽ hồi trẻ hiền quá bây giờ già gỡ lại chăng ?..hi.. hi .. Ứ! vậy chứ còn duyên lắm nghe ! mấy bữa nay bà xã bận không đi chợ được mình phải đảm nhiệm khâu này... trước đó nàng cũng đã bàn giao : thịt heo mua cô này, cá mua cô này, thịt bò mua cô này...v...v..ôi chuyện nhỏ! Sáng ra đi chợ là lên kế hoạch liền (không có gởi xe đâu, ở đây bán dọc theo đường chợ bà Hoa đi một mạch từ đầu này tới đầu kia xong là về luôn) chạy tới hàng thịt : - bán anh nữa ký thịt - có giò nè anh ( bà xã hay mua giò nấu bún bò) "giò em" ngon lắm mua đi anh - Ừ bán cho anh cái "giò em" đi ( cười) - quỷ sứ anh ! Tới hàng cá - thấy mình tới nàng đon đả: -có cá lưỡi trâu nè anh , chị hay mua cá lưỡi trâu lắm! - Anh không mua cá lưỡi trâu đâu- Chứ anh mua cá gì - Anh mua cá lưỡi em à ! ...Chết anh đó nha mai mốt em mét chị cho coi... Cô nàng bán thịt bò kế bên : mua dùm em đi anh - bao nhiêu?-85 ngàn- sao rẻ vậy! -Rẻ mua dùm em đi anh- em bao nhiêu ký - 2 ký đi há - không!anh hỏi em bao nhiêu ký! - chi vậy?- thì em bảo mua dùm em...thấy giá rẻ mua để dành xài....cô nàng liếc một cái bén ngọt ...thấy dễ thương làm sao!..... Vừa tới cô hàng chuối -trời ơi sao lâu quá không thấy anh mua chuối dùm em-anh có chuối rồi!- đâu em không thấy? vừa nói nàng vừa nhìn vào 2 cái móc xe : chuối đâu mà chuối anh xạo hoài-anh cất rồi...- cất đâu em không thấy? - trời ạ ! cất mà để em thấy thì cất làm chi!... Không biết nàng nghĩ gì mà tay thì cầm con dao cắt chuối dứ dứ rồi cười cười : coi chừng em...c... đó nghe chưa!... Mới hơn một tuần mà sao mình cảm thấy "ghiền" đi chợ ghê vậy đó,bữa nào bà xã chưa nhắc là mình "ý tứ" nhắc chừng liền(cái vụ này lúc trước năn nỉ chưa chắc gì đi đâu nha).Mà nói có trời mua thứ gì cũng tươi ngon và đúng ký nên bà xã tin tưởng lắm lắm! Hôm qua như thường lệ mình chạy tới hàng cá và thịt bò mấy cô nàng hỏi : ủa chị đâu mà anh đi chợ hoài vậy hả?-đi rồi! - về quê hả anh?- không, bỏ đi luôn rồi- sao vậy? - bả chê anh!-Anh vậy mà chê! chồng em mà được như anh em cưng chết luôn!- Ừ !vậy thôi em về tính với chồng em rồi "cưng "anh đi......hi...hi...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)